Thứ Năm, 28 tháng 9, 2017

Trở về từ Cực Nam Tổ quốc đã gần 2 tháng, nhưng đến hôm nay mới thật sự muốn viết vài điều về mảnh đất ấy. Trên khắp các nẻo đường đã qua, bản thân luôn lo sợ khi trở lại với guồng quay cơm áo gạo tiền sẽ vô tình lãng quên đi vẻ đẹp và tình người ở những nơi đó, chính vì thế, chọn cách ghi lại vài dòng có lẽ sẽ lưu giữ được phần đa những cảm xúc trọn vẹn nhất.
Hình ảnh có liên quan
Người ta vẫn nói Cà Mau xa lắm, đúng thế, tính từ trái tim cả nước là thủ đô Hà Nội thì hành trình đến với Cực Nam Tổ quốc dài hơn hẳn so với 3 điểm cực còn lại. Nếu ai từng đến Trà Cổ, đến mũi Sa Vĩ, chắc hẳn đã nhìn thấy cột mốc :"Từ Trà Cổ đến mũi Cà Mau 3260km". Hành trình của tôi không dài đến như thế, khởi hành từ Hà Nội và như mọi lần khác, chẳng biết gì về nơi mình sắp tới. Tám ngày rời xa văn phòng được dự kiến là sẽ chỉ có 1 mình, nhưng rốt cuộc vẫn lôi kéo thành công 2 chiến hữu, những người đã từng đồng hành trên khắp các nẻo đường Đông và Tây Bắc.
Theo lịch trình, tôi sẽ đặt chân tới Sài Gòn trước khi đến Cà Mau. Điều may mắn trong nhiều nơi đã qua chắc chắn là luôn có những người bạn cũ chờ sẵn ở đó. Được gặp lại nhiều gương mặt quen, nhiều vòng tay cũ, chính những điều đó biến Sài Gòn rộng lớn thành nơi không hề xa lạ, thành nơi quây quần bên nhau, nói về những ngày đã qua trong men say, nói về những ngày đã xa trong kỷ niệm còn sót lại. Ở cái thành phố mà quán nhậu nhiều như nấm thật ra rất thú vị, cụng ly vài lần, thế là khoảng cách gần lại. Rượu bia nhiều rõ ràng không tốt, nhưng lúc đó dường như lại là phương tiện không thể tuyệt vời hơn để hưởng trọn niềm vui ngày gặp lại.
2 ngày sau khi đặt chân tới Sài Gòn, tôi đón những người bạn đồng hành và sẵn sàng cho chuyến hành trình tới Cực Nam. Sau rất lâu mới lại đc khoác lên vai chiếc balo với đầy những máy ảnh, đồ ăn thức uống, đôi ba thứ thuốc thang lặt vặt, và quan trọng hơn là niềm háo hức trải nghiệm không thể lẫn vào đâu. Hôm đó, Sài Gòn mưa rất lớn do vẫn còn chịu ảnh hưởng của hoàn lưu bão, và cũng thật không ngờ khi cơn mưa này lại theo chúng tôi đến tận điểm địa đầu Tổ quốc.
Huyện Trần Văn Thời, tỉnh Cà Mau, 5h sáng, đứng đợi ở đó là 1 người anh, người đồng đội đã từng sát cánh bên nhau trong những năm còn khoác màu áo xanh tình nguyện. Thử thách của mỗi người trong cuộc sống là trưởng thành, và chúng tôi cũng chẳng hề ngoại lệ . Rời xa ghế giảng đường, những đứa sinh viên năm nào đều có con đường riêng, và anh tôi chọn cách làm ông giáo gõ đầu trẻ ở nơi cách quê nhà tới hơn 2000 cây số. Vì chưa có gia đình, lại còn trẻ nhất trong số những giáo viên ở cái trường cấp 2 đấy, nên hắn ta được cấp cho hẳn 1 phòng riêng ngay tại trường, cai quản 1 cõi cùng 2 con chó, tự nấu ăn, tự tắm giặt, ngoài ra còn có cái PC bầu bạn.
Theo kế hoạch đã đc lên từ trước thì ngày hôm sau chúng tôi mới đi Cực Nam, nên sau khi nghỉ ngơi đôi chút, ăn sáng, tôi cùng 2 người bạn đồng hành rủ luôn ông giáo làng đi thăm thú xung quanh. Điểm đến được lựa chọn là rừng U Minh Hạ, nơi mà tôi chỉ từng đc biết đến qua phim ảnh và di tích Hòn Đá Bạc. Vùng sông nước Cà Mau buồn đến nao lòng, cộng thêm cơn mưa lớn kéo dài, nhưng rốt cuộc 2 xe và 4 con người vẫn cứ lao đi. Kết quả là đc phóng tầm mắt đến những nơi thật rộng lớn. U Minh Hạ với rừng tràm trải dài ngút tầm mắt, Hòn Đá Bạc nằm ven biển trời bao la như muốn thêm 1 lần khẳng định: ta lúc nào cũng thật nhỏ bé. Ngày hôm đó, dù quần áo ướt sạch và cơ thể phải chống chọi lại với cái lạnh, nhưng rốt cuộc đc sưởi ấm bằng những ly cafe mà có mơ cũng không tìm ra đc ở đất Thủ đô. Lần nào trở về sau những chuyến đi miền Trung, miền Nam cũng có chuyện để nói về cafe, và câu chuyện lần này là 4 ly cafe hết 37 ngàn. Sau khi kết thúc chuyến đi ngắn, chúng tôi trở về để sẵn sàng cho 1 cuộc đoàn tụ khá hoành tráng. Những con cua rất lớn vừa mới đc bắt lên, cộng thêm chút hải sản mà tôi không biết tên cùng thùng bia ướp lạnh, mọi thứ quả thật rất hoàn hảo. Thêm 1 trải nghiệm mới khi đc tự tay chế biến món lẩu cua Cà Mau, sau đó thưởng thức giữa 1 đặc sản khác của miền sông nước là hàng đàn muỗi vây quanh, chúng tôi chẳng biết đã say đắm vùng đất mới từ bao giờ.
5 giờ sáng, 2 chiếc xe lao đi, để lại thầy giáo trẻ vẫn còn chưa tỉnh hơi men. Hành trình ngày hôm nay không còn xa, từ Trần Văn Thời tới Đất Mũi chỉ mất khoảng 2 tiếng đường bộ và 2 tiếng đi tàu cao tốc, mọi thứ trên đường đi đều thuận lợi, ngoại trừ cơn mưa lớn vẫn bám theo dai dẳng. Trên suốt quãng đường không đc thời tiết ủng hộ đó, tôi mới thật sự cảm nhận đc nỗi buồn của miền sông nước bao la. Tàu cao tốc đưa chúng tôi dọc theo con sông Năm Căn để có thể đến đc với cái đích cuối cùng, cột mốc đánh dấu tọa độ GPS 0001. Ngày trước, chỉ biết đến Năm Căn qua câu thơ trĩu nặng của tác giả Gia Dũng :"nhớ má Năm Căn, thương em Cửa Việt", vậy mà lúc này, tôi đã ở đây... Ở nơi địa đầu Tổ quốc, mọi người sống trên nhà nổi, đi lại, giao thương bằng ghe thuyền, nét đặc trưng chẳng thể lẫn vào đâu ấy đôi lúc đan xen cùng những câu hát cải lương làm lặng đi 1 kẻ vốn đầy náo nhiệt.
Ngay cả đến khi dừng chân bên cột mốc đánh dấu điểm Cực Nam của Tổ quốc, những cơn gió lớn đi kèm mưa vẫn không chịu buông tha cho chúng tôi. Ở rất xa về phía Bắc, theo những dòng tin nhắn của 1 người bạn, bao đôi chân xê dịch tìm đến mùa lúa chín Mù Cang Chải cũng đang phải hứng chịu 1 cơn mưa lớn, bất chợt trong đầu nảy sinh 1 dòng suy nghĩ kỳ lạ, đó là cuộc đời chưa lúc nào vô vị cả. Đích đến của mỗi cuộc hành trình chưa hẳn là tìm thấy 1 nơi đẹp đẽ để thỏa niềm mong ước, mà đôi khi, đó lại là nơi phải nép mình lại và dành thời gian nghĩ về cả quãng đường đã qua. Chúng ta đi đâu phải lúc nào cũng vì có lý do, chúng ta đi vì đc đi, chỉ thế thôi và đích đến chẳng phải là bất cứ nơi nào ta muốn dừng lại hay sao? Cơn mưa của chuyến hành trình ấy đơn giản là khoảnh khắc giúp ta có 1 phút giây sống chậm lại và ngắm nhìn nhiều hơn, cớ gì lại không tận hưởng trọn vẹn...
Ngày trở về đan xen nhiều niềm vui và nỗi buồn. Bỏ lại cơn mưa cùng miền sông nước bao la ấy, tôi lên đường với cái bắt tay thật chặt và lời hẹn gặp lại của người anh em từng chung lưng đấu cật. Đất nước phát triển kéo theo sự đi lên của các phương tiện giao thông, vì thế, khoảng cách địa lý cũng như đc rút ngắn, chỉ mất vài tiếng đồng hồ là đã có thể gặp nhau. Nhưng sự hiện đại ấy chẳng thể giúp chúng tôi có lại đc những ngày xanh, những ngày đen nhẻm và lưng áo đẫm mồ hôi, sẵn sàng trải lòng ra để thấy không hề đơn độc. Ngoài ông giáo làng, tôi còn đc gặp lại nhiều người bạn khác, những người muôn năm cũ. Sài Gòn hoa lệ không hề xa lạ, và 1 đêm tại thành phố Vũng Tàu cùng anh em bạn bè cũng để lại nhiều điều đáng nhớ. Ở nơi rất xa quê nhà nhưng vẫn được thấy bao gương mặt quen, chắc chắn đây là điều may mắn nhất trong cả chuyến hành trình Đông, Tây Nam Bộ.
Sau chuyến hành trình 8 ngày đó, tôi còn trở lại vùng đất nhiều kỷ niệm, Hà Giang. Nhiều thứ đã thay đổi, đời sống tốt hơn, nhưng những điều đọng lại đã không còn như trước nữa. Hà Giang ngày hôm nay cho cảm giác thật vội vã, như chính chúng ta trên con đường đến với cái đích trưởng thành vậy. Và tôi tự hỏi, nếu ngày trở lại Đất Mũi cũng như thế thì sao? Ngày trở lại Mũi Đôi, cực Đông Tổ quốc cũng chẳng còn thấy rung động vì vẻ đẹp nữa thì sao? Liệu sắc dã quỳ Đà Lạt sau này có dần nhạt nhòa trong tâm trí không, và liệu dải miền Trung thương nhớ kia có còn nhớ thương nhiều như trước?
Và sẽ ra sao nếu ngày gặp lại những gương mặt quen, những vòng tay cũ cũng không còn nhiều điều đọng lại?
Chỉ hy vọng những năm tháng còn lại trong đời, ta vẫn tìm thấy nhau.


Note dành cho hành trình Nha Trang – Đà Lạt – Bảo Lộc – Phan Thiết – Bình Thuận – Ninh Thuận. Những nơi mà dấu chân qua, tình người còn đọng lại mãi.
…và note dành tặng Xuân - gã đồng hành tin cậy, 2 cô bạn Giang, Thảo – những người vì duyên mà gặp, cô chủ nhỏ của Nắng’s homestay – 1 trái tim xê dịch nhiệt thành, cô bán bánh xèo mực ở thị trấn Phan Rí Cửa, Tuy Phong, Bình Thuận – người khẳng định “các con sẽ không bao giờ quên hương vị này, vì Hà Nội hay Sài Gòn làm gì có”, các chú, các thím, các cô ở Nha Trang, ở Dốc Lết, tặng bạn Béo cùng chiếc váy nhỏ xinh, và dành tặng những người luôn mong ngày ta trở về ko sứt mẻ cũng như chính trái tim đi tìm bình yên này!
Kết quả hình ảnh cho cồn cát phan thiết
“Chiêm ngưỡng thế giới, đối mặt với hiểm nguy, nhìn ra phía trước; tiến lại gần hơn, tìm thấy nhau và cảm nhận chúng. Đó chính là ý nghĩa của cuộc sống”
Trong suốt chuyến hành trình kéo dài 8 ngày, 1 lần nữa bản thân lại đc cảm nhận dư vị của những ngày xưa cũ, của niềm tin và hy vọng về tương lai. Được gặp lại biết bao gương mặt thân quen, hay cùng chia sẻ sự thú vị trên mỗi chặng đường với những người bạn mới, đó chính là lý do để những dòng chữ này đc viết ra.
Hai gã dại khờ khởi hành từ Nha Trang, băng qua con đèo Omega và cung đường đẹp với những hàng thông để đến với Đà Lạt. Xúc cảm của lần thứ hai quay lại thành phố buồn khác hẳn so với thời điểm cách đây 5 năm. Sau nhiều trải nghiệm tuổi trẻ, tự cho phép bản thân đắm chìm sâu hơn vào nỗi buồn man mác vốn có của Đà Lạt. Ở nơi này, giấc ngủ rất ngon và ko hề mệt mỏi, đồ ăn ngon, café sạch, những cô gái với nụ cười e thẹn, tất cả hòa quyện vào nhau đẹp như 1 giấc mơ. Tất cả trải nghiệm đẹp đẽ ấy còn tuyệt vời hơn nữa khi đc chia sẻ cùng hai người bạn mới. Cùng chinh phục, để rồi thỏa sức ngắm nghía và tận hưởng thành quả của việc vượt qua 1 cung đường khó khăn, 1 ngọn đồi cao hay chỉ đơn giản là ăn hụt ly kem bơ vì tới trễ.
Chia tay 2 cô bạn nhỏ và tiếp tục hành trình riêng, thật sự trân quý khi vẫn có thể nhắc nhau về 1 ngày gặp lại xa xôi. Đó là duyên, là may mắn hay là ngọn gió mát lành thoảng qua thì cũng đều rất nhẹ nhàng như những ngày Đà Lạt tháng 3 của chúng ta vậy!
1 cung đường mới, và điểm đến lần này là ngôi chùa nổi tiếng Linh Quy Pháp Ấn. Cơn mưa rào bất chợt đến và đi rất nhanh nhưng cũng đủ để làm ướt sũng gã khờ dại luôn thích chìm đắm vào cái gọi là “ vài lần mưa đầu Hạ”, dù bây giờ mới chỉ tháng 3. Tất nhiên, phần thưởng sau thử thách không chỉ dừng lại ở mức độ trầm trồ. Sau cơn mưa, bầu trời trong xanh và cao vút, vượt qua 1 con đường dốc thẳng đứng để tìm tới ngôi chùa mà từ đó, ta phóng tầm mắt về phía xa, hít hà hương vị đắm say giữa núi đồi!
Rời ngôi chùa Linh Quy Pháp Ấn, những kẻ xê dịch băng qua quốc lộ 55 hướng về Phan Thiết. Cung đường đẹp như tranh ấy làm gợi lại biết bao kỷ niệm về Đông, Tây Bắc, về Khau Phạ, Mã Pì Lèng… Ngang qua hồ Hàm Thuận kỳ vĩ, qua hồ Đa Mi xanh ngắt, uốn lượn như dòng sông Nho Quế 1 ngày đầu Đông nào đó đã qua và rất xa. Chặng đường kéo dài hơn 100km và ko rẽ qua trung tâm thành phố Phan Thiết mà hướng thẳng tới Mũi Né, tới biển và những đồi cát trải dài. Đón hoàng hôn yên bình nơi ấy, tự do, tự tại…
Nếu buồn, hãy tìm về với biển”
Được 1 người bạn giới thiệu cho Nắng’s Homestay tại Mũi Né, một căn nhà cho cảm giác thân thiết với 3 thế hệ sinh sống ở đó. Cô chủ nhỏ là 1 người có trái tim xê dịch và đôi tay tài hoa. Với chiếc cọ màu, cô tự tô điểm cho cánh cổng, cho bức tường nhà và cả 2 căn phòng mà những kẻ lang thang có thể ở đó. Cứ mỗi vị khách đến và đi, cô sẽ trích lại chút tiền phòng để gây quỹ cho 1 nhóm cùng có sở thích đi đến khắp mọi nẻo đường xa.
Tạm biệt Mũi Né để quay về Nha Trang, cũng là lúc đối mặt với cung đường nắng nóng gay gắt của hai tỉnh Bình Thuận và Ninh Thuận. Điều đó chẳng thể che lấp đi sự tuyệt vời khi có cơ hội được tận mắt chứng kiến Bàu Trắng, được thưởng thức sự dân dã đến hồn nhiên cùng chiếc bánh xèo mực, hay thả mình vào vịnh Vĩnh Hy mênh mông mà chẳng từ ngữ nào có thể diễn tả hết vẻ đẹp nơi ấy.
Sau chuỗi ngày lang thang, thành phố Nha Trang chào đón ngày trở về của bước chân nhiều trải nghiệm. Nơi này có những sự vô tư và lạc quan đến lạ, bên biển, tất cả cùng nhau hát, cùng nhau uống những lon bia và không nói về bộn bề lo toan của cuộc sống. Trong ánh mắt của mỗi người, dường như là sự hết mình với mỗi khoảnh khắc khi còn được ở bên nhau, và đó sẽ là niềm vui, là hạnh phúc khi được quây quần. Và chợt nhận ra, tiếc nuối đâu chỉ dừng lại ở những kỷ niệm đã qua, mà tiếc nuối đôi khi là sự bất lực bởi đến 1 lúc nào đó, chúng ta không còn có thể ở bên nhau đầy đủ như ngày xưa cũ.
Để những năm tháng còn lại trong đời, ta vẫn… tìm thấy nhau” Câu hát này luôn ám ảnh bản thân tới nỗi, đã từng bật khóc khi nó được cất lên giữa sân vận động Mỹ Đình đông đúc vào một ngày Đông. Vì thời gian là thế, Đông qua, Xuân tới, để sau đó đón chờ “vài lần mưa đầu Hạ, rồi tuổi trẻ đi qua”, và khi những chiếc lá vàng rụng xuống vào mùa Thu, có gã dại khờ xin ngủ dưới vòm cây mà nhìn về bầu trời xanh thẳm, nhớ đến những năm tháng thanh xuân rực rỡ đẹp như một giấc mơ ngắn ngủi.
Tiếc nuối rồi cũng sẽ qua thôi, ký ức sẽ dần phai mờ, nhưng chắc chắn, những chuyến đi dài sẽ trở thành trải nghiệm quý báu, là hành trang, là vốn sống. Chỉ mong sao mọi thứ sẽ ko bị che phủ hoàn toàn bởi 1 tấm bụi dày, để mỗi lần thả lòng mình lang thang vào những ngày tháng đó, ta biết mình đã bình yên, đang bình yên và sẽ bình yên.
Tất cả những trải nghiệm đó, những con người đó sẽ luôn ở đây, đậm sâu hay nhạt nhòa thì vẫn đứng vững trong trái tim dũng cảm này! Từ ánh mắt, nụ cười, vòng tay, hay mái tóc thướt tha trong cơn gió nhẹ của buổi chiều tà.
Hẹn gặp lại…


Thứ Tư, 27 tháng 9, 2017

Cái thực tế cuộc sống nó luôn ko dễ dàng để con người ta chấp nhận.! Trưởng thành không được tính bằng thời gian số năm chúng ta sinh sống mà số năm chúng ta được Trải Nghiệm. Mỗi lần nhắm mắt lại rồi nhìn thấy ........Ai cũng bắt đầu đổi thay theo năm tháng. Không còn những ngày cắp sách đến trường, được sống vui hết mình với nhiệt huyết tuổi trẻ..Hết những năm tháng đó, thử thách đón chờ chân ướt chân ráo vào nghề, lơ ngơ lóng ngóng, còn non dại , nhìn mọi thứ màu hồng nay nghĩ lại thấy thật ngờ nghệch nhưng đầy kỷ niệm... Rồi quyết định làm mới mình, sự ích kỷ bản thân , thèm khát được bay bổng, hơn hết là tình yêu từ những người thương yêu ủng hộ... Rồi người ta đi... Đi để nhìn xung quanh cái lạ, cái hay, cái được sờ ...thoả mãn, được nếm sức bền, được biết nỗ lực vì điều gì đó?.! Được lĩnh hội, mở mang , vui mừng khôn tả.! Nhưng sự cố gắng, quyết tâm , nỗ lực của không đủ lớn.! Dù trước đến nay tự tin làm chủ được chính mình cân bằng được mọi thứ, nhưng quên mất một điều" Điều đó không chứng minh rằng " Đó là sự trưởng thành".Có vẻ như đúng với câu nói " Chỉ có áp lực lớn mới biết được khả năng của con người" Ko cho mình áp lực, chủ quan với người , với đời.Rồi vội vàng chấp nhận, buông bỏ cái điều nó đặt ra ngay từ ban đầu khi chọn! ... Khi nhận ra : Đó là sai lầm " lớn nhất trong cuộc đời thì khó có thể nào quên được...Tuy nhiên dù biết Sai nhưng sự cố chấp ngang bướng nó cho phép Hài lòng và gạt đi tất cả.! ... Ngã rẽ của cuộc đời, khi biết mình Sai nhưng vẫn luôn im lặng! Vì khi nhận ra cái Sai ai còn có thể thể biện minh cho mình, Khi con người ta mệt rồi, muốn dừng chân...! Người ta tiết kiệm lời nói hơn, tiết kiệm nụ cười cho nhau hơn ..! Và rồi đằng sau đó đầy nhưng suy nghĩ, lo toan , chen lẫn giữa bụi trần kiêm những chuyện đời.Người ta dần thơ ờ những câu hỏi , những mối quan hệ không tên , bắt đầu toan tính, mưu sinh cho cuộc sống.! Có khi nào giữa dòng người, đứng lại. Ai đã từng cảm thấy ngột ngạt ? Rồi cảm thấy bế tắc? Nhàn hạ thì chán nản, than phiền, thấy sự ỳ ạch rồi bản thân trách mình vô dụng, bất tài. Bận rộn quá mức thì thấy ko đủ tự tin gánh vác , ko đủ sức lực chống chọi . Nhưng nói cho cùng, làm điều gì khiến tâm thái an yên vui vẻ, dù khó khăn, dù mệt đến mấy.Vẫn thấy " yêu đời, yêu người. "Sốngchân tình chắc chắn được An Yên" Cũng từng hoài bão , ước mơ đủ đầy lắm nhưng nhận ra hoài bão và ước mơ thì đẹp còn tham vọng thì chưa từng tồn tại. Một vùng đất mới, nơi đó có thể ko đẹp , ko như hình tượng trước kia! Nhưng đổi lại ... Ở đó có thể vun đắp xây dựng từng bước từng bước...! Vì đơn giản muốn thôi... đừng vội đi nữa . Đi xa mấy cũng muốn dừng chân.!
Mình muốn viết ra những điều này từ rất lâu rồi. :)

Rằng mình có một câu hỏi LỚN là: Đến bao giờ thì một người mới biết thế nào là “yêu” nhỉ? :”>
 Kết quả hình ảnh cho học yêu
1. Tính mình dút dát. Đây là hạn chế đầu tiên. Hạn chế việc mình “dám” nói với ai đó là mình yêu người đó. Hạn chế từ vạch xuất phát.

2. Mình lại có một thứ hỗn hợp trong đầu không được giống người bình thường cho lắm. Nghĩa là tư duy và các luồng suy nghĩ của mình đôi khi không ăn nhập với người đối diện, không ăn nhập với hòa ncảnh. Đây là hạn chế thứ 2. Hạn chế việc mình sẽ phải làm thế nào để người đối diện hiểu là mình “đang yêu họ”.

3. Mình là một kẻ thái quá. Mình không thẩm thấu được tý gì về thuyết Trung Dung của Tử Tư, là học trò của Tăng Tử, cháu nội của Khổng Tử, thọ được cái học tâm truyền của Tăng Tử, mà viết ra, trên cơ sở mộ thiên của Kinh Lễ. Đây là hạn chế CỰC lớn trong việc nếu yêu một ai đó và yêu quá nhiều, khi mà tất cả (sách vở, bạn bè, tạp chí, mạng internet) đều đang nói rằng đừng để 1 ai đó biết bằng bạn đang yêu họ quá nhiều, họ sẽ sợ hãi mà bỏ bạn đi luôn.

4. Ngòai ra mình thực sự hoảng hốt khi càng ngày càng phát hiện ra là mình có quá nhiều các hạn chế, không hề thuận lợi chút nào trong việc yêu và phải chinh phục một ai đó. Ví dụ như:
- Đãng trí.
- Rất dễ cười vì các chuyện nhạt-> nói chung mình nhạt.
- Tóc thì quá xoăn, xoăn tự nhiên không thể thẳng được,
- Hơi yêu bạn bè quá mức cần thiết, vì vậy thường không tập trung vào người yêu.
- Có hai bàn chân xấu nhất quả đất. Oa oa.
- Nhảm nhí.
- Lúc nào cũng buồn ngủ.
- Hay trễ hẹn.
v.v....
Chính vì vậy mà mình chỉ còn nước thật cố gắng, thật cố gắng, để học cách yêu một ai đó! Học cách yêu. Mình đã phải học bao lâu rồi?

Đầu tiên mình phải học cách tin vào “số phận”. Hị hị. Có nghĩa là học cách tin vào việc “định mệnh” sẽ đem người mình yêu đến cho mình ấy mà.

Và đó là một ngày mùa thu tuyệt đẹp cách đây rất rất lâu.

Khi ấy, mình đem lòng quý mếnmột bạn vô cùng. Có thể nói là say nắng, có thể nói là yêu âm thầm, đều được. Bạn ý trông sáng sủa đẹp giai, mình phát hiện ra bạn ý rất đẹp giai vào một buổi chiều, hôm bạn ý đánh cầu lông trong sân trường, nắng làm cho tóc bạn ý dựng lên chổng chỉa, môi bạn ý rất nhọn thì cứ chu ra, mắt bạn ý rất to thì cứ nhăn lại vì mỗi quả đánh hỏng ( bạn ý tòan đánh hỏng thôi ý). Vì bạn ý chỉ đá bóng giỏi thôi.

Bạn ý tên là Thụy.

Mình cứ thích thôi, đéo dám nói ra ý. Ối quên trong câu chuyện tử tế này thì không nên nói bậy! :”>

Thế là mình chả biết làm thế nào cả.

Làm thế nào?

Làm thế nào bây giờ?

Làm thế nào để nói cho bạn ý biết là mnìh yêu bạn ý?

Và câu hỏi lớn nhất LÚC ý là: BẠN Ý CÓ YÊU MÌNH không?

Và đó thực sự là sự dằn vặt lớn nhất lúc bấy giờ. Là bức tường của sự bế tắc.

Khi mà thích một người và hòan tòan không biết là người ý có để ý gì đến mình không?

Thì phát khóc được ý.

Bạn ý hòan tòan chả có một biểu hiện gì là quan tâm hay để ý đặc biệt gì đến mình cả.

Mình phải làm gì? không ai trả lời đựoc. Dĩ nhiên mình không thể hỏi ai cả.

Thế là mình đi hỏi số phận.

Hôm ấy là sinh nhật một bạn giai khác ở lớp mình. Mình chơi khá thân với bạn này. Gọi là bạn Sinh Nhật. Bạn Sinh Nhật nhờ mình tổ chức (mình là lớp trường) và cùng các bạn khác nấu nướng một bữa tiệc mặn SN vào buổi tối.
Sáng hôm đó mình cầm tiền đi chợ. Thật lòng là mình mong đến phát điên bạn Thụy sẽ đến ăn. Vì vậy mình đau đầu nát óc nghĩ xem sẽ phải làm gì, mua gì cho thật ấn tượng. Cảm giác vui vẻ, hồi hộp cứ như là SN bạn Thụy không bằng!!!
Nhưng rồi mình tự trách mình, Bạn ý là gì của mình chứ? Mình là gì của bạn ý? Tại sao lại phải làm như vậy? thật điên quá, ngu quá đi, và tự nhiên cảm thấy buồn chìm xuồng luôn.

Lúc đó trên tay mnìh chỉ cầm một tờ 50 nghìn cuối cùng còn lại. Hồi đó, đây là tờ tiền giấy màu xanh lá cây. Mình nghĩ bụng: Quá buồn cười, chả là gì của nhau cả, tất cả chả là gì. Thôi được, đánh cược vayaj. Mình nghĩ. "Nếu mìnhvà bạn ý yêu nhau thì số seri tờ tiền này cộng vào sẽ là số chẵn, không sẽ là số lẻ"

Xong mình lại nghĩ ,vô lý, thế thì vẫn là 50/50. KHÔNG, SỐ PHẬN ƠI, NẾU MÌNH VÀ BẠN ẤY SAU NÀY SẼ YÊU NHAU, CƯỚI NHAU VÀ SỐNG HẠNH PHÚC THẬT LÂU SUỐT ĐỜI, thì số seri của tờ tiền này sẽ cộng lại là 10.
HA HA, THẾ NÀO? CÓ KHÓ HƠN 0?

Làm gì có chuyện đó chứ. phải không nào? chỉ là một trên bao nhiêu phần trăm thôi nào? Nếu không phải thì sao nào? và nếu đúng thì sao nào? nhảm quá đỗi.

Thật ra lúc ấy tất cả các suy nghĩ trên đều vụt qua rất nhanh, không lâu như khi mình viết lại thế này đâu. Mình chầm chậm mở tờ tiền duy nhất còn lại đó ra và cộng số seri.

ĐÓAN xem nào?

Mình không tin nó là số 10 tròn trĩnh. Mình đếm đi đếm lại. Cộng đi cộng lại. Rồi cảm thấy phát điên lên. thật không? cảm giác lúc đó crazy lắm. Minh ao ước có thể giữ tờ tiền đó lại làm kỷ niệm, làm bằng chứng cho.. một chuyện chả có gì là sự thật này cả. làm gì có chuyện yêu đương gì ở đây chứ! 

Chỉ là một câu chuyện điên rồ đã xảy ra trong đầu mình.

Nhưng không thể.

Mình phải đi chợ và mua đủ đồ nấu ăn cho bạn Sinh Nhật. Mình khi đó cũng chưa có điện thoại di động. Mình cũng không thể đi bộ từ chợ về nhà bạn Sinh Nhật để vay tiền các bạn.
Mình đã PHẢI tiêu tờ 50.000 xanh lá cây đó.

Nhưng cảm giác của mình khi đó thì sao? Mình như bay bổng trên mây. Mình cảm thấy cứ như là việc mình và bạn Thụy yêu nhau rồi trước sau gì cũng sẽ đến. Mình chỉ việc chờ đợi mà thôi.

Có một chuyện không biết lý giải thế nào, nhưng là thật đó! Hóa ra là khi nấu ăn, tâm trạng của người nấu thế nào, sẽ ảnh hưởng CỰC LỚN đến những món ăn mà họ nấu ra. THỰC ĐÓ!

Mình đã nấu những món gì trong bữa tiệc SN hôm đó? Những món nhậu mà bọn con trai sẽ nhậu cùng volka, bia gì đó, hình như là có lẩu, cá quả lăn chả giả làm chả nhái. Một món gì đó liên quan đến bắp cải. Mình không nhớ rõ hết.

Nhưng chắc chắn mình nhớ rất rõ là mnìh đã nấu và làm những món đó trong một tâm trạng vô cùng ngọt ngào, hạnh phúc, tòan tâm tòan ý nấu chỉ để cho người yêu dấu nhất đời của mnìh sẽ ăn chúng. Nấu những món dành cho những người sẽ yêu nhau.
Và bạn Thụy cũng đến.
Mình hòan tòan không hề biết trước là bạn Thụy thích nhất là ăn cá. Và cũng không hề biết là bạn ý không biết uống ruợu.

Và cũng không hề biết là hôm đó là lần đầu tiên bạn ý ăn món cá quả lăn chả với mùi vị của chả nhái (thực chất món này mình tự nghĩ ra và hay làm cho nhà mình nhậu, chả biết ở ngoài có không nữa). Bạn ăn rất nhiều, và kèm theo là.. uống ruợu.

Và vì bạn ý không hề biết uống rượu. Bạn ý đã bị say rượu.

Và bạn ý nhất quyết đòi chở mình về. Hôm ý một bạn giai khác chở mình đến. Bạn Thụy nhất quyết bảo bạn kia ”Mày không có tư cách chở N.A” về. Dĩ nhiên chả ai để bụng câu đó cả, vì bạn ý say rượu mà. Rồi bạn ý dúi mình lên xe, phóng vèo vèo về. Nói chung mình chả hiểu gì cả.

Nhưng mình thấy rất vui vì đây là lần đầu tiên bạn ý chở mình.

Bọn mình vừa đi lòng vòng trene đường vừa nói rất nhiều chuyện. Rồi đến một ngã tư đường, dưới đèn xanh đèn đỏ bạn ý dừng lại và hỏi: “EM CÓ HIỂU TÌNH CẢM CỦA ANH DÀNH CHO EM KHÔNG?”

Trong một giây, thực chất dài hàng nghìn giây, mình đã lỡ miệng thốt lên là “EM CÓ!”

Trong một giây tiếp theo đó, thực chất là dài hàng nghìn giây tiếp theo, bạn ý đã tròn xoe mắt, há hốc mồm. Mà thực chất là mắt bạn ý đã rất to, nhìn mình. Rồi bạn ấy nắm lấy tay mình, quàng qua người bạn ý, và cứ giữ như thế, không nói gì, suốt chặng đường tiếp theo.
--------
.....
.....

Thật ra,
Thật ra đã có một sự nhầm lẫn trong câu chuyện này.

Mà mãi về sau này, khi đã thực lòng yêu nhau rất nhiều, bạn ý mới dám nói cho mình, và mình mới biết sự thật, đó là: MÌNH ĐÃ HIỂU SAI Ý NGHĨA CÂU HỎI ĐÓ!

Khi đó, câu chuyện của chúng mình vẫn đang về đề tài bạn bè, lớp học, có một vài chuyện bất lợi và hiểu nhầm giữa mnìh và các bạn khác trong lớp. Nhưng bạn Thụy, Linh cổ đại, Đạo chích, Thảo, Thanh, Hiệu, Yến Ủn, Khoa đù v.v.. luôn sẽ là những người bạn ở bên cạnh mình.

Và bạn Thụy khi hòi mình câu: ““EM CÓ HIỂU TÌNH CẢM CỦA ANH DÀNH CHO EM KHÔNG?” thì nó có nghĩa là: “Em có hiểu là anh và các bạn luôn dành cho em tình cảm tốt đẹp nhất, luôn tin tưởng và sẽ đứng bên cạnh em không?”
Nhưng mình khi nghe câu nói đó ,trong hòan cảnh đó, sau một buổi sáng ám ảnh bởi tờ tiền màu xanh có số seri cộng lại là 10 đó. THÌ ĐÃ NGHĨ ĐÓ LÀ MỘT CÂU TỎ TÌNH!

Và mình, hòan tòan trong giây phút bất ngờ đó, không có một sự màu mè nào, một sự giấu diếm nào, một sự lảng tránh hay kiêu kỳ nào, mà đã hòan toàn trả lời thành thật đúng với lòng mình là : EM CÓ!

Sau này, khi đã chắc chắn là cả hai đã yêu nhau rất nhiều, bạn Thụy mới nói ra điều này.

Cái thời điểm một giây giữa câu hỏi và câu trả lời iđó thật quan trọng biết mấy.

Kể cả đến khi bạn ý hỏi mình câu đó. Bạn ý hòan tòan không nghĩ rằng bạn ý yêu mình.

Nhưng đúng một giây sau đó, khi nhìn mình, nhìn không phải bằng mắt sau đó. Và từ khi mình thốt lên cái từ cụt ngủn ngu ngốc EM CÓ. Với một giọng điệu hòan tòan là TÌNH YÊU. Thì mình đã chính thức đặt dấu chấm hết cho cuộc đời bạn ý. =))
Bạn ý chính thức yêu mình, thật lòng, từ giây phút đó.
haizz.
Hết rồi. Xin cho một tràng pháo tay!
-----
Thật ra thì đó có phải là ĐỊNH MỆNH 0?
Thật ra mãi sau này, mình mới hiểu rằng chẳng có ĐỊNH MỆNH nào đã sắp đặt thế cả. Chỉ vì khi yêu nhau, thì sẽ cũng tạo ra ĐỊNH MỆNH của riêng mnìh.

Thực ra hôm đó nếu tờ 50000đ KHÔNG phải là seri tổng 10. Thì với tình yêu của mình, mình cũng sẽ vẫn yêu bạn ý rất rất nhiều ,và vẫn chờ đợi mà thôi. Rồi sẽ có một câu chuyện đáng nhớ khác của định mệnh lại sẽ xảy ra....
Rồi chắc là cũng chả phải vì lúc đó mình đã nói từ “EM CÓ!” với chất giọng quá đỗi ngọt ngào, hay món chả cá của mình có bùa, mà bạn ý phát hiện ra là bạn ý yêu mình đâu.

Trước sau gì rồi thì bạn ý lại chả nhận ra mình là một cô gái thông mnih xinh đẹp, giỏi giang dịu dàng vân vân cực kỳ lắm lắm, và mnìh chính là người phụ nữ của đời bạn ý. :P . =))

Thực ra mãi sau này, trên đường đời, mình còn rất nhiều lần gặp được/gặp phải những người, mà mình cũng đã nghĩ đó mới chính là ĐỊNH MỆNH của mình, hay người đó cũng đã tưởng mình chắc chắn chính là CÔ GÁI ĐỊNH MỆNH của họ, nhưng có phải đâu?

Những người ấy có thể chính là người bạnđã từng gắn bó nhiều năm trời bên mình, những hòm mail đầy ắp của riêng hai đứa, những cuộc điện thoại thâu đêm, chia sẻ buồn vui.

Hay là người của tòan những chuyện lãng mạn tình cờ chết người cứ-như-định-mệnh.

Hay là người bạn đã giống mnìh và hợp mình đến 100%. Người có thể gửi cho mình 1000 cái tin nhắn trong vòng 8 ngày?

Không, đã không phải, đơn giản vì tất cả họ và mình, đã không cùng nhau vun đắp cho ĐỊNH MỆNH đó. Một trong hai người có thể đã không yêu! :*

Bởi nếu có, chắc là đã có một ĐỊNH MỆNH khác đựoc sắp đặt!!

Và đièu còn lại sẽ là?
LÀ NHỮNG KỶ NIỆM ĐẸP!
Cho một tràng pháo tay nữa nào. :*
----

Dài quá cho một cái note rồi nhỉ. Định viết nhiều nữa cơ ý!!

Về chuyện VUN ĐẮP ý mà. Lại là một câu chuyện khác.

Phải rồi. Chỉ có thể là cùng nhau vun đắp phải không anh?

11 năm trước, bọn mình còn không hề DÁM mơ đến việc kỷ niêm 10 năm ngày yêu nhau sẽ thế nào. Vì ai dám nói sẽ yêu nhau lâu đến thế.

Rồi đến năm thứ 8, năm thứ 9, khi đã cưới nhau, tạm thời hồi hộp lên kế hoạch cho một cái kỷ niệm thật đẹp 10 năm anh nhỉ: nào là đi honeymoon lại lần thứ hai, nào là mang hết cả thư từ kỷ vật ra xem lại. nào là đủ thứ lãng mạn. Thì cũng khonog thể nghĩ là cái kỷ niệm 10 năm ngày yêu lại sẽ diễn ra như thế. Không thể sắp đặt đựoc chuyện gì. ha ha

Nhưung năm đó, kỷ niệm 10 năm yêu nhau, lại hòan tòan không hề như chúng mình nghĩ. Ngày hôm đó, Mĩm ốm đã hàng tuần lễ, em thì nghén lên nghén xuống không làm đựoc việc gì. Anh lăn ra chăm cả mẹ lẫn con. Vì lại có bầu ,nên vụ Nha Trang –Đà Lạt cũng bị cancel. Cả 1 ngày giời kinh hoàng mệt nhọc.

HI hi, thật là khác so với dự tính. Nhưng cảm giác êm ấm ngọt ngào thì quá tuyệt. Em cũng không hề nghĩ là sẽ êm ấm thế luôn. Giờ tất cả chúng mình đã là một gia đình rồi.
----------
12h đêm. Ngày kỷ niệm 10 năm yêu nhau.

Bạn ấy gọi mình ra và bảo: này, cho cái này. Rồi xòe tay mình ra, đặt vào đó bàn tay bạn ý đang nắm chặt.
Mình bảo: Thôi nào, không cần thêm một điều gì nữa thì hôm nay cũng quá tuyệt rồi. Em đéo cần. :P rồi nhăn nhở cười.

Bạn ý xòe tay ra.

Trên tay bạn ý.

Là một cái đồng hồ cổ vặn dây cót bé xíu to bằng quả quất xanh.

Đồng hồ OMEGA sản xuất từ những nă m1880 có hai mặt đều là thủy tinh trong suốt.

Mình chưa từng nhìn thấy bao giờ.

Mình chưa từng nhìn thấy bao giờ, một chiếc đồng hồ cổ đẹp như vậy.

Bạn ý không hề quên là mình sưu tập đồng hồ sao?

Mọi khi bạn ý vẫn lôi chuyện đó ra làm trò cười mà.

Bạn ý bảo: Với một người luôn luôn trễ hẹn như mình thì đắp lên người một nghìn cái đồng hồ cũng không để làm gì. Và bảo mnìh đừng bao giờ nói với ai là mnìh sưu tập đồng hồ cổ, họ không tin đâu, họ sẽ nhổ nước bọt vào nguời mình.

Bạn ý đặt vào tay mnìh cái đồng hồ đó và nói đại ý rằng thật ra cái đồng hồ này, sẽ cũng chỉ là đống sắt vụn, nếu hàng ngày mnìh không lên giây cót cho nó, nó sẽ CHẾT. Và nó không hoạt động, Nó sẽ không phải là ĐỒNG HỒ. Dù nó có đẹp đẽ đến thế nào.

Và tình yêu của bọn mình cũng thế thôi. 10 năm, 20 năm, chả để làm gì, đừng có tự hào vì thành tích. Nếu một ngày nào đó bạn ý, hoặc mình, quên bẵng đi và không chăm sóc cái tình yêu đó ,cái gia đình này, nó cũng có thể lăn ra chết như cái đồng hồ.

Ồi dời.

Phải nói là mình vô cùng hoảng loạn. Và chóang váng.

Không hiểu tại sao bạn ý lại có thể nói ra những từ ngữ vô cùng hay ho diễm lệ đầy tính triết học đó nữa. Mình sợ quá đi mất. =))

Nhưng về sau mnìh mới biết đựoc là bạn ý đã phải vô cùng vất vả săn lùng, tìm mua và có đựoc chiếc đồng hồ đó, sau gần một năm trời, cố gắng có nó để tặng mình vào kỷ niệm 10 năm ngày YÊU.

Thôi, cứ cho là bạn ý đã dành thêm cả một đêm ngày hôm trước để nghĩ ra bài diễn văn về dồng hồ và tình yêu đi.
Mình chấp nhận một người chồng sến như vậy.
:*
Thật ra mình cũng thuộc loại sến. Nên mình xít khóc! hị hị!!!!
----
Thế là mình viết xong cái note dài nhất trong lịch sử của mình này, bởi mình đang rất nhớ bạn ý. Hôm nay SN bạn ý, mưa to quá.
Liệu mình sẽ còn học yêu đến khi nào để chính thức được là một kẻ YÊU CHUYÊN NGHIỆP ?


Gửi người con gái tôi yêu!!!
     Đã từ lâu, nhiều đêm anh nằm thao thức nghĩ về em, anh biết em người con gái mà số phận đã dành cho anh đang ở một nơi nào đó, và anh sẽ tìm em.
     Và khi gặp nhau, anh mong rằng em sẽ yêu anh thật lòng bằng chính con người của anh, và anh cũng vậy. Anh mong rằng em sẽ không khó chịu vì bộ quần áo có thể không hợp thời trang của anh, vì tâm hồn con người không lệ thuộc vào những hình thức bên ngoài phải không em???
     Anh mong rằng: Em sẽ luôn yêu anh dù cho có lúc anh không ở bên em! Xin em hiểu rằng trông bề ngoài của anh có vẻ lạnh lùng, mạnh mẽ và tự chủ thế đấy nhưng thật sự bên trong anh là một trái tim rất tình cảm và mong muốn được chia sẽ. Cũng đôi khi vì áp lực cuộc sống, công việc hay chính vì tình yêu anh dành cho em mà anh cảm thấy như mình mất phương hướng và thậm chí nhiều lúc còn yếu đuối nữa em ạ!!!
     Xin em đừng lo lắng nếu anh bị ngã đau chảy máu, mà hãy chữa lành vết thương của anh bằng ánh mắt dịu hiền và sự quan tâm thật sự.
     Khi yêu nhau, anh cũng muốn ở bên em từng phút từng giây, nhưng điều đó không có nghĩa là dành tất cả thời gian cho nhau em nhé! Anh thỉnh thoáng còn có nhiều công việc, hay có những người bạn đã từng gắn bó với anh trong từ xưa đến nay, anh sẽ không bỏ bạn mình trong những lúc khó khăn, và anh mong em cũng như thế với những người bạn của em!
     Nếu chúng mình có tranh luận hay cãi vã nhau, xin em đừng ghét bỏ anh. Nếu một lúc nào đó anh có khóc trên vai em xin em đừng cười anh, và hãy hiểu rằng những giọt nước mắt đó là nụ cười hạnh phúc của tình yêu!
     Xin em hãy chân thật với anh và đừng lo ngại rằng sự thật đó có thể làm anh bị tổn thương. Sự chân thật là nền tảng cho một tình bạn, một tình yêu bền vững em ạ! Và anh hứa sẽ không giấu giếm em điều gì cả. Mỗi người có một nguyên tắc sống, và nguyên tắc sống của anh là khi yêu anh chỉ yêu một người mà thôi! Anh hứa sẽ làm tất cả những điều anh có thể làm để cho cuộc sống của chúng ta mãi mãi bình yên!
     Em không xấu đâu! Xin em đừng băn khoăn về điều đó! Và em cũng không cần trang điểm, vì đối anh em là người đẹp nhất! Em cũng đừng buồn, nếu anh không nhận ra em mới cắt một kiểu tóc mới, không phải vì anh không quan tâm đến em mà bởi vì người con trai ít khi nhận ra ngay điều đó. Anh sẽ luôn yêu em, vì anh nhận ra nét đẹp huyền diệu ẩn chứa trong tâm hồn em!
     Anh không đòi hỏi gì nhiều ngoài tình yêu em dành cho anh, anh sẽ là một người hạnh phúc nếu có được điều đó. Anh sẽ đến tìm em, hãy đợi anh em nhé, bất cứ em ở nơi đâu, em sẽ không có cảm giác một mình đâu, vì anh luôn nghĩ đến em!
Người yêu chưa biết mặt của em!
Nhớ cái thuở cắp sách tới trường, mình cùng hai đứa bạn thân trong nhóm cũng ham hố viết lách lắm. Ban đầu cũng ngu ngơ lắm, chả biết cái gì đâu nhưng được con bạn thân nó chỉ là viết bài đi gửi báo, gửi đài phát thanh nếu được phát thì có nhuận bút đấy. Gì thì không biết nhưng cứ nghe tới có nhuận bút, có tiền là sướng lắm nên mò mẫm học theo nó viết viết, chép chép rồi gửi rồi chờ tin. 
Kết quả hình ảnh cho hoài niệm
Ngày đó cứ mỗi lần tới 11h thứ 7 là ba đứa đứa nào cũng hồi hộp, nôn nao, thường thì hết tiết sinh hoạt mới được về mà chạy cho bở hơi tai về tới nhà cũng đã mất nửa thời gian phát sóng. Thế là ba đứa nghĩ ra một kế nhờ mẹ, nhờ anh trai nghe giùm rồi về thông báo lại. Mỗi lần mà nghe kể có bài của đứa này đứa kia là mừng rơn luôn ấy. Cái thời những đầu của năm 2000 ấy, tiền trả nhuận bút cho mỗi bài được phát sóng cũng chỉ 15 hay 20 nhiều thì được 50 ngàn nhưng mà sao nó to tát thế không biết nữa. Cái cảm giác mỗi lần ông bưu điện gửi giấy lĩnh tiền mỗi tháng về sao mà sung sướng đến vô ngần. Cứ thế ba năm trung học trôi qua vèo bên cạnh những lo toan bài vở trên lớp thì va đứa bạn thân của nó cũng cùng nhau chia sẻ niềm vui qua những trang thơ, những dòng viết chan chứa những cảm xúc của lứa tuổi học trò...
Ngày ấy kể ra cũng lạ, nhìn thấy cái gì, món gì cũng ngay lập tức trở thành nguồn cảm hứng bất tận, có khi chỉ là những bông hoa rua muống cuối mùa khi đông về gõ cửa hay những những bông hoa khế li ti mỗi khi xuân đến, hay chỉ nhìn lá bàng lác đác rơi rụng... hay hình ảnh của đứa bạn thân ngồi bên cạnh trong lớp học mỗi ngày... Tất cả đều hồn nhiên, trong trẻo, tinh khiết như nắng sớm ban mai không chút vướng bận, sầu lo... Tuổi học trò êm đềm trôi qua như thế với cái tên bút nhóm Hoa Cỏ May.. Ngày tốt nghiệp trung học, mỗi đứa lựa chọn cho mình một hướng đi khác nhau, lựa chọn một con đường khác nhau để bước tiếp nên khoảng cách cũng dường như xa ra... Thời gian đầu có lẽ chưa quen với môi trường mới nên tần số những bức thư gửi cho nhau cũng dày hơn, trong số những lá thư ấy là chuyện trường chuyện lớp, chuyện nơi giảng đường... rồi chuyện cơm áo gạo tiền nơi đất khách quê người. Dần dần thì mọi thứ đều đi vào quỹ đạo. Năm hai năm ba thay vì những chuyện lớp chuyện giảng đường thì thay vào đó là chuyện đứa này để ý đến một anh chàng nào đó cùng khóa, cùng trường... Cũng đúng thôi, mình từng nhớ có ai đó từng nói hay mình đọc được câu này ở đâu đó( mà không nhớ, khổ thân nhiều khi cái trí nhớ nó cũng có vấn đề) " rồi ai cũng phải lớn" . Những lá thư tay thưa dần rồi vắng bặt hẳn luôn...
Nhiều lúc ngớ ngẩn lại nghĩ, chắc ai cũng bận. Kể thực thì bản thân ai cũng bận, ví như mình ngày trước thời gian chủ yếu để học, để viết bài và phụ giúp cha mẹ việc đồng áng, nhưng thời gian của thời sinh viên, giờ nghĩ lại sao mà mình lãng phí nhiều đến thế. Chỉ mùa thi lũ bạn mới rủ nhau thức khuya ôn bài đến tận sáng sớm có khi thức trắng đêm tới giờ lên phòng thi luôn, còn nữa ngày thường lên giảng đường rồi về phòng trọ và kiếm việc làm thêm trang trải cho cuộc sống, quỹ thời gian còn lại dành để yêu... Ôi nghĩ lại cái thời tuổi trẻ ấy sao mà thấy mình khờ dại đến thế. Lâu lâu buồn buồn lại mang bút giấy ra viết, viết toàn những thứ không ra đầu không ra cuối, chả nhập nhằng gì với nhau nhưng tiền nhuận bút vẫn được nhận đều đều, đủ để thi thoảng dẫn đứa em gái đi ăn chè hay buồn buồn rủ con bạn thân man mát cùng lớp cùng xóm trọ ra quán chè giữa cái lạnh như cắt da cắt thịt của những ngày cuối năm chỉ để nhấm nháp hũ sữa chua lạnh cóng rồi ngồi run cho hàm răng va vào nhau lập cập... giờ nghĩ lại thấy có những phút mình bị điên đến lạ... Và hình như ai cũng bước qua tuổi trẻ những ngày điên như thế....
Rồi giã từ những năm tháng giảng đường , bước vào một chặng đường mới với những lo toan và mục tiêu khác nhau của một đứa tha phương lạc lõng nơi đất khách quê người. Những ngày tháng đầu tiên ấy sao mà khó khăn đến lạ, cuốn nhật kí ngày nào không còn dành cho những mơ mộng, lạng mạn của thời thiếu nữ nữa mà là chi chít những nỗi lo về cơm áo gạo tiền thực sự... Và hơn hết vẫn là se sắt, đau đáu một nỗi nhớ quê da diết, tái tê mỗi lúc trời trở gió hay nghe tin miền Trung bão lũ...
Kể ra, con người có thể bôn ba trên khắp các nẻo đường khi tuổi còn trẻ, sức còn khỏe, và hùng hực khí thế nhưng chỉ có duy nhất một chốn để hướng về đó là quê hương, nơi đó cột chặt nỗi nhớ trong ta bởi mẹ, bởi cha , bởi những ngày thơ bé đầu trần chân đất chạy dài trên triền đê hóng gió thả diều hay những trưa ngụp lặn trong làn nước mát lành, trong veo của dòng sông quê... Những lúc ấy chỉ muốn gác lại mọi thứ xách ba lô lên và về nhưng sau lưng lại là chuỗi lo toan nặng trĩu của cuộc đời... Để mỗi mùa đông về gọi điện í ới cho mẹ cho cha, đằng sau câu hỏi thăm “ trời đã lạnh chưa mẹ?” là chút gì mằn mặn ở đầu môi, gác máy thật nhanh sau câu dặn dò “ mẹ nói cha mặc áo ấm vào nhé”. Để rồi mỗi khi mọi người rục rịch chuẩn bị cho cái tết đoàn viên, mắt mẹ lại mỏn mỏi dõi hoài theo những chuyến xe khách bên đường quốc lộ những ngày cận kề... Nhớ lắm, thương lắm nhưng mà xa lắm... Nỗi niềm mà bất cứ đưá con nào xa quê cũng đau đáu trong lòng...
Bỗng thấy mình chấp chới giữa hai hai bờ thương nhớ...


Thứ Ba, 26 tháng 9, 2017

Tự nhiên xem video của Lý mà thèm đi quá. Thèm đi trong cái lúc mà công việc, thực tập, chuyên đề, khóa luận, bài luyện phát âm, bài thu âm...
Và còn chưa 1 bài reading nào cho trọn...
Vậy mà cứ thèm >”<
Người mà...Người ta chỉ thèm những thứ người ta không có được, đúng hem :D
Chị lúc nào cũng bảo mình là con người của mâu thuẫn. Cảm chừng như cơ thể mét rưỡi này như có 1 sức chứa khổng lồ. Hàng tỉ tỉ mâu thuẫn nãy sinh. Hàng nghìn nghìn những điều trùng lặp mà em cũng chả thèm dẹp bớt đi. Chắc đó là điều làm nên cân nặng =))
Chắc chị nói đúng thiệt.
Mình là người dạt dào mâu thuẫn của những chọn lựa, đong đưa. Sống trên đời chỉ muốn hiểu rõ nội tâm của mình. Ngày xưa cũng tò mò tới nội tâm và muốn hiểu người khác lắm. Nhưng giờ thì kệ chớ biết làm sao. Mình hiểu mỗi mình đã mệt lắm rồi :))
Nên cô gái của chị à <3
Em đừng phân vân nữa!
Đang làm được thì cứ làm!
Đang yêu được thì cứ yêu!
Đang có tiền thì cứ tiêu!
Đang đi được nhiều thì cứ liệu mà sắp xếp ...
Chị cũng có những người chị gái. Chị quý các váy hoa, váy lụa đó lắm <3 <3 <3
Hiện thì chị cũng chẳng có thời gian mà hiểu nỗi đa chiều của lũ con gái bánh bèo, bánh mướt bọn m mô.

Muốn hiểu thì hãy chủ động chia sẻ.
Không sao đâu <3
Chị chỉ hy vọng chị em có nhau 1 lần, khi tim đau, lòng nhớ đau đáu tìm về.
Cùng đi học hạnh phúc, nhé <3


Chuyện tháng 10 có 1 anh chàng đầu đinh và 1 cô gái bánh bèo...
Hà Nội vẫn hối hả những ngày đầu mùa nắng đẹp như thế.
Hình ảnh có liên quan
*cốc*
- Á...Sao mày đánh tao? Bánh bèo nhăn nhó quay sang Đầu đinh thắc mắc
- Này, tao bảo. Bánh bèo thì phải mặc váy chứ? Sao chả bao giờ tao thấy mày mặc váy cả?
- Kệ tao =)) Chỉ có bọn con trai khố nối như mày mới nghĩ là bánh bèo mặc váy thôi. Thời đại gì rồi. Jogger của tao mới là bánh bèo :))
- Chả trách mày ế. Hazzzzzz
Đầu đinh làm bộ vừa lắc đầu vừa thở dài 1 điệu nẫu ruột tiếc thương cho cuộc đời 1 Bánh bèo.
- Này thì ế! Này thì ế! Này thì ế!
Bánh bèo vừa nói vừa thọc nách thằng Đầu đinh, cao kều, đen hôi ngồi bên. Mặc cho mấy người trong quán cafe ngồi mắt chữ O, mồm chữ A nhìn, tiếng thất thanh réo réo của chó dần biến sang mèo rồi chuyển sang tiếng cười giòn tan của 2 đứa từ bàn số 11 ở góc quen thuộc đó vẫn reo vang làm vui vui cả quán.
Vậy mà cũng 16 tháng 10 ngày lận rồi, kể từ ngày Đinh bay với ước mơ du học. Bèo vẫn ngồi góc này, vẫn tủm tỉm cười mỗi khi nhớ đến những ngày 2 đứa bên nhau giây kề giây, phút kề phút như vậy.
Hôm nay Paris nghỉ hè, Đinh về Việt Nam là gọi liền hẹn Bèo ở góc cũ. Từ ngày Đinh đi, Bèo vẫn chém gió, vẫn hỏi han Đinh thường xuyên, chỉ là không thấy hình nhau thường xuyên vì Bèo bảo thấy hình Đinh sẽ nhớ, lỡ may nhéo nhầm anh hàng xóm đẹp trai thì Đinh buồn lắm. Vậy mà cũng nghe lời :))
Đang ngồi ngẩn ngơ với những câu chuyện cũ...
- Xin lỗi, mình có đặt bàn này trước rồi. Bạn có thể qua bàn số 10 được không?
Mắt tròn xoe nhìn lên. Vẫn là ánh mắt ấy, hình dáng ấy, miệng cười tủm tỉm nghiêng nghiêng nhìn. Bèo ngẩn đi 2 giây rồi cũng đáp:
- Mình ko đi đấy. Bạn ngồi đi.
Cũng làm bộ lúng liếng điêu điêu rồi ngồi cái phịch cạnh Bèo.
- *Cốc* Này, lâu lắm ko gặp? Mày là Bánh bèo hả?
- Xí, thế mày nghĩ ai? Tao đẹp quá hả :))
Bánh bèo vội vàng chữa cháy cho sợ bỡ ngỡ lúc nãy. Đinh khác quá. Chững chạc và nam tính đi nhiều quá. Tóc cũng chả còn đinh 2 cm mà dài và kiểu cách đi nhiều rồi.
- Ừ, mày hôm nay mặc váy đẹp thật.
Ngại ngùng Đinh thú nhận. 3 năm Đại học cùng nhau, có lúc nào thấy Bèo mặc váy đâu. Đến ngày tiễn Đinh ở sân bay, nó cũng mặc nguyên cặp đôi jogger, áo free size quen thuộc. Lần cuối thấy ảnh vẫn là tóc ngang vai với đội hình bóng rổ. Vậy mà hôm nay, hẳn là Bánh bèo hồng tím. Xinh quá.
- *cốc* Làm gì mà ngẩn thế bố. Tao biết tao xinh rồi. Haha. Mày khỏe ko? Kỳ này bên kia ổn chứ?
- Ổn. Ổn. Mày thấy đấy. Tim mạch chạy ổn định. Ngoại trừ việc tao vẫn đẹp trai hơn thường và nhiều em theo đuổi, thì cái gì cũng tốt lên luôn á.
- Xí *cốc* *cốc* *cốc* Tao dặn mày qua đấy lo học cho giỏi, ai bảo mày đẹp trai đi quyến rũ gái hả? Bèo rõ kênh mặt, dạy dỗ.
- Tại tao lo, mày ở nhà quyến rũ hết gái của tao.
Định làm bộ để tay lên ngực, thở dốc, vẻ lo lắng vì mất gái thật làm Bèo cũng phì cười. 2 đứa lại bổ nhào, nhéo nhéo rồi lại tiếp tục rộn ràng những câu chuyện ko đầu ko cuối như thế.
Hà Nội kỳ này tháng 10 rồi. Tôi thấy Bánh bèo cười. Tôi thấy cả Đầu đinh cười. Nắng tinh nghịch trên tóc, trên mũi rồi reo vui trên màu váy. 2 bạn ra về, góc 11 ấy còn nghe giọng ấm ấm của Đinh nhéo Bèo:
- Mày thấy chưa? Bánh bèo là phải mặc váy. Riêng mày không biết mặc siêu siêu váy này ở đâu mà giờ mới biến thành con gái thật :))
Hà Nội vẫn hối hả những ngày đầu mùa nắng đẹp như thế. Hình như trên phố, có 2 người nắm tay nhau...
p/s: Viết xong chuyện này khoe bạn kế bên liền được nghe hỏi:
Chuyện mô đây? Nghị à? Nghị hay là thật?
Nghị =))
Là nghị đó. Nhưng mong tháng 10 cứ đẹp như câu chuyện nghĩ này là Dung vui rồi


Những ngày cuối tháng năm...Trời đổ nắng nồng nồng, cái nóng chớm hạ... Gió đẩy tâm trí nó mông lung đến một phương nào xa lắm...

26/5 . ...


6h10 sáng, chuông báo thức kêu liên hồi, uể oải vơ vội chiếc điện thoại chực tắt, ngán ngẩm bò ra khỏi giường. Nó khoát nước lên khuôn mặt còn ngái ngủ, đánh răng, rửa mặt... Mắt quầng sưng húp... tối qua lạnh, hơi lạnh làm nó cảm, trăn trở mãi gần sáng mới kịp chợp mắt. Nhìn vào gương, trong tích tắc mà tưởng chng vô tn y, gương mặt nó phờ phạc. Mấy ngày nay từ khi thi học kì nó thấy cuộc sống nó chán nản. Nó tính hè này đi làm bán thời gian để quên cản giác bức bí này.

Trường nó hôm nay tổng kết, nó biết chứ, cố tình đi muộn, ngi trên xe nghe gió lướt qua tai ù ù. Đích đến là ngôi trường cách nhà nó hai cây số. Lng thng bước vào t cng trường. Hôm nay, cũng như những năm tổng kết mà nó đã trải qua suốt mười một năm học. Tổng kết không gì đc sc mà ch làm nó cảm thấy tốn thời gian, không hào hng. Ngi nghe hai tiếng đng h mà nó thy ch khác gì cc hình. Làm phai nht đi ý nghĩa . . Và mt điu mà nó cm thy bun vào ngày hôm nay.

Tri nng, ánh nng kh chm vào nó, nó ng nghiêng. M hôi bt đu lăn trên má nó. Chy li cùng chúng bn, tìm cho mình ch cui hàng, nghe lũ bn nó chém gió bao chuyn trên tri dưới đt. .. . Nó cười, nhìn xa vào khong không vô hình nào đó. Bt chợt nó gp hình dáng Nắng. Như mơ màng trong my giây. Tnh, nó quay li vi hin ti. Nó yêu ? - Không. Nó thích ? - không? Mà sao trường nó li hay nhìn, chính lúc đó nó cm thy rt vui. Nó không th đnh hình được th tình cm cùng m suy nghĩ mà trong nó dành cho h. Nhn tin, gi đin, inbox. . ...nhưng không hiu sao nhng tin nhn, dòng inbox hay li nói đó ca nó dường như đẩy khong cách hai con người đó ra xa hơn. Li nói đơn giản ca nó dành cho ai cũng thế, không gây được thin cm cho đi phương. Thng bn thân nó, hay khuyên nó my cái v gái này lm nhưng vi nó thì ch quan tâm. Mi điu nó đu giu trong lòng, rt khó đ ngươi khác nhìn được nó đang nghĩ v cái gì.

Nhìn lơ đãng ch khác, trng trường tng kết vang lên, thế là năm lp 11 đã kết thúc. Xách vi chiếc ghế nha đi thng vào lp, nghe cô nào nói khi khác nán li đ chia tay anh ch 12, dường như s thúc đy đã b chính nó cn li... Nó cắm cúi...

Mt tri mi lúc mt cao, lp nó là lp v cui trường sau ba cái chuyn giy khen, hc thêm... Ra ly chiếc xe đin cà tàng, ch thng bn tt qua làm vài trn lol trong lúc bn con gái v nu ăn . Nhà thng bn nó khá là xa và l, mt phn đây là ln đu nó đi vi lp . Nó ít bn. . . Thân li càng ít. . . Không mun va vào nhng xô b ca cuc sng. Hàng ngày ch chăm chú vào chiếc máy tính mà nó gắn cuc sng mình trong đó. Lúc này, nó mun mt ngày cùng lp nó có 1 ba 'phá' ra trò. Là lí do nó mun làm thân với bạn bè trong lớp. Nó muốn tự tay xóa mờ sự ích kỉ trong nó và lưu gi cho mình ít nhiu k nim nhưng năm cui cấp vng lng. ...

Nó khát, tu cc nước ngt vi hai cc bia mà nó quên là nó đang cm. Ging nó khàn li, đắng ngắt. mọi giác quan trên nó như tê dại. Đến c my đa bn cũng nói nó hôm nay nhìn l l , khác khác. Nó cười cho qua chuyn, ngước đôi mt nhìn xa...

Tàn bui liên hoan, người nó l đ. Nó cm thy mt. Lp nó đi tăng hai nhưng không hiu sao nhiu đa v. Nó cũng thôi , cùng my thng bn tt qua quán nét quen thuc. ...

Quái, quán hết ch, nó ngán ngm, tính bước v . Cht nó tròn mt, há hc mm thốt lên khe khẽ "ơ c" tiếng nó khàn khàn. Như cũng thy s hin din ca nó, " li đi nét à" mm cười. Nó ch biết m , ch biết nói gì. Nó bi ri, mt nó đ gay, nghnh ra nhìn ngu không chu được. Ra cùng chơi vi bn - d thế. Nó lng l ra ly xe đi v, không buồn ngoảnh lại điều nó mong chờ nhất như mun rũ b hin ti...


Ht hng...



6 PM :

Nó vi vt vội chiếc áo sơmi lên bàn , đi thng vào nhà tm. Dòng nước lnh tan chy ướt người nó, làm tỉnh táo hơn phần nào. Tắm xong, trườn người lên chiếc giường quen thuộc....

Người nó nhừ ra.....
.. ...
Từ từ...

Chìm vào giấc ngủ....

Nắng cuối tháng năm vàng rực rỡ.... lụi tắt dần...

"Cảm xúc, khó để ai nhìn ra nó đang nghĩ gì. . . Mọi suy nghĩ đều bị nó chôn chặt đằng sau khuôn mặt lầm lì. . .Nó hành động theo bản năng, đôi khi nó cảm thấy may mắn khi hành động cuả nó bị chính cái suy nghĩ đơn giản có phần ngớ ngẩn nào đó cản lại của một kẻ khó gần trong nó . . . "

Nghĩ nhiều phiền !


Xem nhiều

Recent Posts

Text Widget