Mưa...tung bọt...trắng xóa...như muốn
nhuộm màu tất thảy
Mưa...nhảy nhót trên đôi bàn
tay cô bé...bỗng tan biến...thẩn thờ...
Mưa...chóng đến chóng
đi...thoáng nhanh...bất chợt...
Mưa...giọt ngắn...giọt dài...
Bất chợt ta nhận ra cuộc đời cũng nhang
nhác như mưa....
Giống mưa...ta mang hình hài từ
giọt
Giọt máu sắt son, thủy chung, nghĩa
tình....lớn dần trong bụng mẹ
Chín tháng mười ngày cưu mang, ôm
ấp,...giọt máu ấy vươn dài,...thành hình khối, dáng điệu
Chào đời...lung linh dưới vô vàn giọt
sáng, trong vô vàn giọt yêu thương...
Chạm khắc những bước đi đầu đời...chập
chững,
mô phỏng những tiếng nói đầu tiên...bi
bô...
Đứa bé là giọt vui, giọt hạnh phúc của
cha mẹ....
Nhờ những giọt tâm long lanh của cô
thầy, nhờ những giọt mực sóng sánh, những giọt đèn lung linh
Cứ thế.....đứa bé lớn lên...thu lượm dần
những giọt tri thức giữa mênh mông biển cả cuộc đời.
Cuộc đời chảy trôi thành dòng....nhiều
dần thành bão lũ...
Con người thật bé nhỏ nên bị cuốn chặt
vào dòng lũ ấy....
Bám víu, níu kéo, đánh đổi sự tồn tại
của chính mình...bằng vô vàn những giọt mồ hôi và nước mắt....
Hạt mưa gặp bụi....
Tình yêu đến như cầu vồng sau mưa...
Bụi đời gạt sạch bằng thứ nước trong
vắt, huyền dịu của trái tim....
Thoáng chút mơ hồ với đầy đủ xúc cảm,
đầy đủ dư vị của cuộc đời...
Có người yêu như kiểu mưa rào như
trút...thoắt đến...thoắt đi...bất chợt...đầy thú vị
Có người yêu như kiểu mưa đá, vội vàng,
nồng nàn, mãnh liệt...
Có người yêu như kiểu mưa phùn rả rích,
cứ lắng lại, thấm dần từng giọt...
Mưa làm khoan khoái đất trời...tình yêu
dịu nhẹ lòng người....
Thoáng chút vội vã,...thoáng chút mong
manh của giọt mưa
Đời người dễ vỡ tan....và quay trở về là
cát bụi....nằm nguyên vẹn trong lòng đất mẹ cho trọn kiếp sinh thành.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét