Cậu à! Nỗi nhớ này sao dài rộng thế, Nhớ những khi trò chuyện. vui cười với nhau, nhớ những lời quan tâm, thăm hỏi. Đang ở đâu, ăn chưa, đang làm gì? Vụn vặt thế mà cũng đều đặn qua ngày tháng, nhưng nó cứ thưa dần theo thời gian và mất đi gần như vĩnh viễn ngay lúc này đây tớ chờ đợi những câu trả lời như trong vô vọng, Đâu phải dễ tìm được người mình muốn quan tâm, Càng chẳng dễ tìm được ai quan tâm mình...
Nhớ cả những lúc hai đứa xem phim cùng
nhau. ở xa mà, chỉ có thể xem cùng nhau
qua máy tính riêng của nhau.
Hẹn giờ cùng nhau
bấm bắt đầu, cùng bàn luận, bình phẩm bằng những con chữ qua màn hình
tán gẫu trên mạng, Thấy vui lắm !, xem được một bộ phim ở nhà không bấm lướt qua đoạn nào, cần rất nhiều kiên trì, cần hơn cả là một người xem cùng, và là xem cùng cậu! KHông! đó chỉ là trong
tưởng tưởng của tớ !mốt đứa ngốc tin vào những điều khó xảy ra.
Nhớ những ngậm ngùi ngày đầu hai đứa liên lạc với nhau. khi ấy cậu vô cùng ấm áp, Cậu nói thật nhiều, cười thật nhiều, luôn trả lời nhanh qua những tin nhắn của tớ . tận dụng những khoảng thời gian và có thể nhất để trò chuyện cùng tớ, có khi là đang đi
trên đường. có khi là vừa mới đặt chân đến đâu đó, cũng liền nhắn ngay, những khi ấy , tớ thực sự rất vui và hạnh phúc. nhưng đều giả vờ và ngại ngùng, bảo cậu khi nào thật sự ổn định thì hẵng nhắn, rõ ràng là đợi tin nhắn cậu từng phút giây. thế mà lại chẳng dám chạm vào những khi cậu quá nồng nhiệt như thế..
Là vì tớ sợ... nó sẽ sớm mất đi..
như chính ngày hôm nay,
ngay bây giờ vậy,...
khi cậu nhận ra lòng mình vẫn còn vướng nặng cuộc tình ngày ấy, cũng nhận ra rằng tớ chẳng đủ sức là người thay thế..
rồi cứ thế cậu đi...
Thế nên, cậu à, dẫu nối nhớ này có dài rộng đến thế nào thì tớ vẫn cảm thấy chẳng thể so nổi với khoảng cách mà tớ phải vượt qua để bước đến bên cậu, nó xa thật xa, mà lại lắm những chông gai
nhọn giăng đầy, chưa kể, dù tớ vượt qua được, bước đến rồi. chẳng dám chắc liệu cậu có nắm lấy tay tớ không.
Vì vậy tớ chỉ có thể như thế này, cùng cậu đột nhiên im lặng như vậy lặng lẽ nhìn hoài màu tên cậu bật sáng
thanh công cụ tán gẫu trên
facebook, nhưng không thể gõ một lời nào, Chắc tớ phải thay đổi để không như ngày xưa, tớ đã can tâm tình nguyện chịu mọi đớn đau, tủi buồn chỉ để ở bên một người, làm tờ băng dán vết thương cho người ấy, đến khi vết thương ấy lành rồi. người liên chẳng hề bận tâm tiếc nuối mà vứt tớ đi. Thậm chí, lại còn lần nữa quay đầu về nơi đã từng khiến tớ tổn thương , bất chấp có thể tổn thương thêm lần nữa...
Xin lỗi tớ chẳng thể dũng cảm và vững lòng được nữa như ngày ấy, trái tim tớ đã quá tổn thương...
Tớ chẳng thể chấp nhận nổi việc mình hết lòng vì một người còn người ta thì nhẫn tâm phũ
phàng đến như vậy..
Tớ đã cầu xin cho tớ những cơ hội nhưng giường như trong vô vọng, tớ như đã là con cờ để cậu chơi cho vui, làm tổn thương rồi vứt bỏ không thương tiếc.
Xin lỗi tớ chẳng thể dũng cảm và vững lòng được nữa như ngày ấy, ttrái tim tớ đã quá tổn thương... cậu đâu nhỉ, Liệu giữa chúng ta có còn cơ hội không? Điều đó thật khó và tớ nghĩ nó không xảy ra, Đó lại là một mối tình dở dang mà người đau khổ lại là tớ,... Tại sao chứ?
.....
Những Mẩu chuyện nhặt nhạnh... Tối thứ 6

0 nhận xét:
Đăng nhận xét