Thứ Ba, 3 tháng 2, 2015

Đầu trời ngất đình Hà Giang
Cà Mau cuối đất mỡ màng phù sa…

Đèo Mã Pí Lèng là một trong những con đèo cao nhất Việt Nam làm mê hoặc biết bao phượt gia từ khắp mọi miền đất nước với ước muốn chinh phục nơi ấy một lần, nhiều lần nhưng cảm giác mới lạ, thích thú... không hề sút giảm trước cảnh sắc hùng vĩ núi rừng với dòng sông Nho Quế quanh co.

Điều gì đã làm nên sức hút đầy mê hoặc cho đỉnh Mã Pí Lèng như vậy ??

Mã Pí Lèng là tên gọi theo tiếng Quan Hỏa chỉ “sống mũi con ngựa” theo nghĩa đen. Nhưng theo nghĩa bóng tên gọi này chỉ sự hiểm trở bậc nhất của đỉnh núi, nơi những con ngựa cái leo lên đến đỉnh trụy thai mà chết, nơi dốc cao đến mức con ngựa đi qua phải tắt thở, hoặc đỉnh núi dựng đứng như sống mũi con ngựa.


Đèo Mã Pí Lèng là con đường đèo vượt đỉnh ngọn núi cùng tên nằm tại độ cao trên 2000m so với mực nước biển thuộc Cao nguyên Đồng Văn, nằm trên con đường mang tên Đường Hạnh Phúc nối liền thành phố Hà Giang, Đồng Văn và thị trấn Mèo Vạc.

Ý nghĩa cái tên cũng đã chỉ ra sự hiểm trở của ngọn đèo này, nghe thì đã như thế, nhưng chỉ khi bạn thực sự được đi trên con đèo này, tận mắt thu vào toàn bộ đất trời núi rừng, hít cái lành lạnh, và phải căng mình qua từng đoạn ngoặt, mới thấy được “vẻ đẹp nguy hiểm” đầy lôi cuốn của đèo…


Và ngay khi xe vừa lăn bánh vào con đường, bỗng dưng bạn sẽ thấy ngay một sự gai lạnh nhẹ, một luồng hào khí xuyên qua người, bạn sẽ cảm thấy nể lắm, phục lắm hàng vạn thanh niên xung phong thuộc 16 dân tộc của 8 tỉnh miền Bắc Việt Nam làm trong 6 năm (1959-1965) với trên 2 triệu lượt ngày công lao động, trong đó riêng đoạn đèo vượt Mã Pí Lèng được các thanh niên trong đội cảm tử treo mình trên vách núi lấn từng centimet để làm trong 11 tháng.

Tuyến đường đi

Từ thành phố Lào Cai tới đèo Mã Pì Lèng, thuận tiện nhất là đi theo tuyến Quốc lộ 70 tới Phố Ràng (Bảo Yên) rồi rẽ trái theo Quốc lộ 279 tới địa phận huyện Quang Bình (tỉnh Hà Giang) là gặp Quốc lộ số 2 từ Tuyên Quang đi Hà Giang ở Việt Quang. Tại ngã ba này, rẽ phải là xuôi qua Tuyên Quang về Hà Nội, còn rẽ trái sẽ tới thành phố Hà Giang, một thành phố vùng cao có những nét tương đồng với thành phố Lào Cai, tuy không có phường, xã nào có đường biên, mốc giới. Từ Lào Cai, cũng có thể đi lên Bắc Hà, tới Lùng Phình rẽ phải qua huyện Xín Mần của Hà Giang là tới thành phố Hà Giang, nhưng đường rất xa, khó đi, qua địa bàn 18 xã, hiểm trở và hiện chưa được sửa chữa. Từ thành phố Hà Giang đi theo đường lên Đồng Văn với quãng đường gần 150 cây số, rồi từ Đồng Văn đi tiếp 10 cây số nữa lên Mèo Vạc, sẽ gặp đèo Mã Pì Lèng.

Cảnh quan Mã Pí Lèng

Người ta nói đi phượt Hà Giang mùa nào cũng đẹp, điều này tôi không phủ nhận, mùa nào cũng thế, Hà Giang cũng như Mả Pí Lèng luôn đẹp, luôn oai hùng bất chấp thời gian. Tuy nhiên, nếu ngoài chinh phục đỉnh Mã Pí Lèng, bạn còn muốn thăm thú Hà Giang, theo kinh nghiệm đúc kết sau khi đã nhiều lần ghé thăm nơi đây vào các dịp khác nhau tôi đúc kết được một số kinh nghiệm:

Vào mùa xuân, vẫn còn dư âm của mùa đông nên không khí vẫn còn khá là lạnh, mùa này bạn có thể ngắm rừng hoa đào, hoa mận nở, cũng lãng mạn lắm,tuy nhiên điều tôi thích làm nhất đó là được ngồi nhâm nhi ly rượu ngô cay nóng, uống tới đâu biết tới đó giữa tiết trời còn mờ sương sớm, mơ hồ cảm nhận được sức sống mãnh liệt của cây cỏ rừng núi nơi đây.

Mùa hè, cũng là mùa mưa, bạn bên mang theo áo mưa hoặc ô bên mình, nơi đây cũng có những cơn mưa rào bất chợt, hoặc sẽ có mưa phùn dai dẳng cả ngày.

Mùa thu thì Hà Giang thêm đẹp bởi những thửa ruộng bậc thang, tuy không nhiều như Sapa, hay Tú Lệ. Nhưng mang một nét đẹp riêng.

Ruộng bậc thang miền Tây Bắc

Và mùa đông, tầm khoảng cuối tháng 10 cho tới tháng 12, những nhóm phượt không ai bảo ai thường tụ họp về đây ngắm hoa Tam Giác Mạch nở, sắc hoa sồng hồng hồng tím tím, hoặc các bạn có thể được ngắm những cánh dồng ha cái vàng ruộm trải dài mơn man khắp một sườn núi… làm cho tôi bất giác lặng người và quên đi cái lạnh cắt da cắt thịt của nơi này. Nhắc tới cái lạnh nơi đây, nếu may mắn các bạn có thể thấy tuyết rơi như ở Sa Pa, tuy nhiên mùa này cũng thường hay có sương muối, các bạn nên chuẩn bị áo ấm cũng như thuốc men, túi giữ nhiệt thật chu đáo, sương muối rất lạnh và dễ bệnh, những người thể trang yếu không nên đi vào mùa này.

Cỏn về cảnh quan khu vực khi lên đèo Mả Pí Lèng chủ yếu sẽ thấy lởm chởm đá dựng, trong đó vực sâu sông Nho Quế như xẻ đôi một bên là đỉnh Mã Pí Lèng và một bên là Săm Pun (Sam Pun), nơi có cột mốc biên giới và cửa khẩu thông thương từ Xín Cái sang Điền Bồng, Trung Quốc. Các học giả Pháp, từ cả trăm năm trước, đã gọi đỉnh Mã Pí Lèng nói riêng và Công viên địa chất toàn cầu Cao nguyên đá Đồng Văn nói chung là một "Tượng đài Địa chất". Đi trên đèo Mã Pí Lèng nhìn xuống vực sâu, con sông Nho Quế chỉ bé như một sợi chỉ mà muốn xuống đến mặt nước của sông phải mất hơn một ngày đường.


Trên đường đi có thể ghé thăm dinh vua Mèo (dinh họ Vương) dưới thung lũng, và trên đường đi các bạn có thể bắt gặp những đứa trẻ miền cao dễ thương, đầy sức sống và thân thiện, bạn có thể thoải mái xin chụp hình chung với chúng !

Theo kinh nghiệm của tôi thì nơi ngắm cảnh đẹp nhất vẫn là tại đỉnh đèo, mọi thứ đều được thu vào tầm mắt, mây trời lẩn quẩn bên vai, đẹp tới nghẹn ngào.

Có một điều tôi hơi tiếc đó là mỏm đá ở Mã Pí Lèng, một nơi tôi luôn nhất quyết phải ghé qua chụp hình nỗi lần ghé qua.Tuy nhiên, nay nó đã bị bê-tông hóa, vẻ đẹp tự nhiên hoang sơ cũng giảm đi vài phần.

Một vài lưu ý cho chuyến phượt Mã Pí Lèng

- Chuẩn bị bình xăng dự phòng nếu bạn đi phượt bằng xe máy, đoạn đường khá dài và bạn rất dễ bị bị mê hoặc bởi cảnh đẹp nơi đây mà bất chợt phải quẹo ngang quẹo dọc.

- Áo ấm, túi giũ nhiệt nhiệt độ ban đêm trên đây rất lạnh

- Khăn chùi ống lens, mắt kính những dụng cụ có mặt kình rất dễ bám sương và bị hư, nếu chịu khó đầu tư các bạn có thể trang bị cho những thiết bị của mình bộ vỏ chống nước.

- Nên đi vào buổi sáng để có thể ngắm cảnh, đi nhiều nơi và an toàn hơn

- Nên ăn uống đầy đủ trước khi lên đèo, có ăn uống thật tốt bạn mới có thể đảm bảo sức khỏe để chống lại cái lạnh vùng cao ? Bạn không muốn chuyến đi phượt đáng nhớ của mình chỉ lưu dấu kỉ niệm tại nhà nghỉ thôi chứ ? Một chi tiết nhỏ nhưng rất quan trọng, đó là luôn mang theo đồ ăn bên mình, cái bánh, cục kẹo thôi cũng được, nó sẽ trờ thành nguồn năng luọng sau một khoảng thời gian rong ruổi vui chơi.

Trăm nghe không bằng một thấy, trăm thấy không bằng một thử, những quan cảnh, cảm xúc thuộc về chuyến đi không thể nào tôi có thể diễn tả hết bằng lời, chỉ khi chính bạn đặt chân tới nơi đây, bằng con dường đèo chinh phục đỉnh Mã Pí Lèng từng mét cao một bạn mới có thể cảm nhận được sự hùng vĩ, tuyệt diệu của núi non mà tạo hóa đã ban tặng nơi này.

Thứ Năm, 29 tháng 1, 2015

Ba cha con anh Cường, bé Khánh 8 tuổi và bé Linh 5 tuổi tới đỉnh Fansipan lúc 3 giờ chiều ngày 9/7/2013.

Một người cha đã quyết định cho hai đứa con ở tuổi mầm non và tiểu học của mình đi ‘phượt’ Fansipan để trải nghiệm cuộc sống.

Ba cha con anh Dương Xuân Cường, bé trai Dương Xuân Nam Khánh (học lớp 3) và bé gái Dương Khánh Linh (học mẫu giáo) vừa chinh phục thành công đỉnh Fansipan vào đầu tháng 7 vừa rồi.

“Hoặc con tiếp tục đi, hoặc ba sẽ ném thẳng con xuống vực”

Anh Dương Xuân Cường kể lại chuyến đi của ba cha con: “Lần này chúng tôi đi không có người khuân vác và người dẫn đường, tổng trọng lượng balo tôi đeo lên tới 25-30kg, thời tiết mưa thông trong 4/5 ngày chúng tôi đi... mọi cái trở nên khó khăn bội phần. Mưa khiến chúng tôi ướt lạnh, đường trơn trượt, tôi và 2 con đã phải ở lại lán 2.800 trong 2 đêm.

Lúc đầu tôi đi cùng 2 người bạn nữa, ngày thứ 4 họ xuống núi do đã leo lên đỉnh, tôi quyết tâm đưa các con tôi đi tiếp. Do vậy, ngày thứ 4 lên đỉnh là ngày thực sự thử thách sự quyết tâm của chúng tôi. Các con tôi mệt, tôi cũng mệt và kiệt sức. Chúng tôi ngồi nghỉ ở một tảng đá trong không gian mù mịt hơi nước, con tôi rơm rớm nước mắt...

Tôi chỉ muốn các con tôi hiểu rằng chúng chỉ có thể dựa vào bản thân mình trong khó khăn của cuộc sống. Cuộc sống có những ranh giới, khi vượt qua nó, mọi chuyện hoàn toàn khác.

Khánh và Linh trong ngày đầu tiên của cuộc hành trình, thời tiết đẹp, họ hạ trại ở độ cao 2.400m.

Chúng tôi ngồi đó, nếu chúng tôi quay về (mà ngay cả việc quay về thời điểm đó đã là cực kỳ khó khăn), chúng tôi là những kẻ thất bại; Nếu chúng tôi đi tiếp, chúng tôi là những kẻ chiến thắng được bản thân mình. Điều này thực sự có ý nghĩa với tôi và các con.

Khi các con tôi ngồi đó và bắt đầu rớm nước mắt, tôi nói: "Hoặc con tiếp tục đi, hoặc ba sẽ ném thẳng con xuống cái vực kia". Và tôi hỏi: "Con chọn đi tiếp hay ngồi lại?" Và các con tôi đã chọn việc đi tiếp. Tôi chỉ cố dạy chúng tư duy giải quyết vấn đề, chúng tôi chỉ có 2 lựa chọn: đi thì sống, ở lại chúng tôi sẽ có thể chết vì đêm lạnh, không có nước mắt vì nó không giúp chúng tôi tồn tại”.

Bí quyết ‘dẫn đường’ của người cha

Chinh phục Fansipan với người lớn đã là một thử thách, với trẻ con càng khó khăn hơn. Lường trước được những khó khăn trên đường phượt, anh Cường đã lên kế hoạch rất kỹ, tính toán các rủi ro để đảm bảo an toàn cho hai con.


Dù trời mưa tầm tã…

Anh chia sẻ: “Tôi phân chia rủi ro của một chuyến đi rừng và sự chuẩn bị để tránh các rủi ro đó như sau:

- Rủi ro về lạc đường: bạn lạc đường do bạn ít biết thông tin và kỹ năng đi rừng. Tôi đã leo Fan một lần theo một tuyến đường khá khó khăn và ít người đi, tôi đã đọc tất cả thông tin liên quan đến nó: về địa hình, thời tiết, phong tục tập quán,… Tôi đã tổ chức các nhóm leo mấy đỉnh núi nằm trên dãy núi Hoàng Liên Sơn không cần người dẫn đường, không người khuân vác. Tôi có các thiết bị hỗ trợ như la bàn, GPS,... Do đó, về cơ bản tôi không lo bị lạc đường. Trên thực tế, tôi đã lạc đường vài lần, nhịn đói 24h đồng hồ trong cái lạnh 5 độ C, dùng hết sức lực để bắt dê trên núi ăn, tôi có những sự sai lầm để đời giúp tôi không lặp lại các thất bại đó một lần nữa.

- Rủi ro về thiếu nước: mùa này mùa mưa nên rủi ro đó bị loại bỏ;

- Rủi ro về thiếu thức ăn: thông thường tuyến đường tôi và các con đi, người lớn leo 2 ngày 1 đêm. Tôi dự định 4 ngày 3 đêm. Còn thức ăn tôi chuẩn bị cho 5 ngày. Lúc xuống núi trong ngày thứ 5, tôi vẫn còn một số đồ hộp.

- Rủi ro về rét do mưa và lạnh: nhiệt độ trên Fan mùa này khoảng 10 độ C, ngày mưa và mù trời, do đó, tôi chuẩn bị đủ quần áo ấm cho 3 bố con, các loại áo thường phải kết hợp để giảm trọng lượng đồ mang theo: áo rét kiêm áo chống nước. Ở nhà, thậm chí tôi mang áo của cháu ra xả dưới vòi nước để kiểm tra.

Hai “phượt nhí” vẫn tự mình chinh phục từng đoạn đường.

- Rủi ro về bệnh tật như ốm hay đau bụng do điều kiện thời tiết hoặc thức ăn thay đổi mang lại: tôi mang đủ thức ăn và quần áo ấm để giúp thể lực các con tôi ở trạng thái tốt nhất, các loại thuốc cơ bản như đau bụng, tiêu chảy, hạ sốt, hạ đường huyết,... đều được chuẩn bị một cách kỹ càng.

- Rủi ro khác: địa hình từ độ cao 2.800 lên đến đỉnh rất hiểm trở trong điều kiện trời mưa, các chuyến đi trước sẽ giúp các cháu các kỹ năng leo trèo, giữ thăng bằng, bên cạnh đó, tôi giám sát chặt chẽ những lúc nguy hiểm. Tôi luôn đi trước khi leo xuống và ở đằng sau khi chúng leo lên. Có những đoạn, tôi phải kèm từng cháu qua một”.

Trước đó, anh Cường đã nhiều lần đưa các con đi phượt ở các cung đường ngắn hơn, cho các con chơi thể thao để chuẩn bị kỹ càng về thể lực.

Thứ Hai, 26 tháng 1, 2015


Tháng 9/2014, Georgy Tarasov cùng với anh trai của mình thực hiện một chuyến du lịch Việt Nam, 45 ngày khám phá tuyệt vời. "In Septemper 2014 my brother and me travelled Viet Nam, 45 days amazing advantudes".


Những hình ảnh đẹp ghi lại thời khắc ngày mới muôn màu muôn vẻ qua ống kính của các tác giả dự "Cuộc thi Ảnh Nghệ thuật VnExpress 2014".


Nắng sớm mai trên thung lũng Bắc Sơn, Lạng Sơn của tác giả Vũ Ngọc Ánh.


Bình minh Bắc Sơn qua ống kính Nguyễn Anh Tuấn.


Các em học sinh vùng cao đến trường trong nắng sớm của một ngày mới - Vũ Đức Phương.


Tác phẩm "Nắng sớm ở cảng cá Vịnh Hạ Long" - Đinh Thành Trung.


Bình mình trên cánh đồng thốt nốt vào đầu mùa nước nổi - Nguyễn Hữu Danh.


"Vạt nắng ban mai" - Nguyễn Bá Hảo.


Một góc thành phố chìm trong sương sớm, được chụp từ đỉnh núi Hòn Bồ, Đà Lạt - Dương Kim Khang.


"Cõi thiên thai" - ảnh chụp tại TP Đà Lạt trong màn sương sớm của tác giả Hồ Anh Tiến.


Cảnh một người phụ nữ chèo thuyền đi trong sương sớm trên hồ Nam Phương, Bảo Lộc, Lâm Đồng - Thái Bình Minh.


Tác phẩm "Nắng sớm cao nguyên" - Thái Bình Minh.


Bình minh trên rừng thông Đà Lạt - Đỗ Lê Duy.


Ảnh chụp một góc yên bình của Hồ Lăk, Đăk Lăk trong sớm mai - Nguyễn Việt Hùng.


Bình minh trên biển Hòn Chồng, Nha Trang - Khánh Hòa. Tác giả: Nguyễn Hoài Văn.


Ngư dân Quảng Xương khiêng lưới xuống bè chuẩn bị ra biển đánh bắt vào sáng sớm - Trịnh Xuân Đào.


Khoảnh khắc bình minh trên biển trong tác phẩm "Đợi chờ" của Nguyễn Đình Thành.


Bình minh trên bãi biển gần Hải đăng Kê Gà - Bình Thuận. Tác giả: Nguyễn Đình Thành.

Cuộc thi Ảnh Nghệ thuật VnExpress 2014 nhận ảnh dự thi ở hai thể loại: Phong cảnh và Khoảnh khắc Cuộc sống, từ 28/8 đến 27/10. Tổng giá trị giải thưởng của cuộc thi lên đến 500 triệu đồng. Đến nay, cuộc thi đã nhận được tác phẩm của gần 2.000 tác giả.
VnExpress

Chủ Nhật, 25 tháng 1, 2015

Lang thang qua các diễn đàn phượt, thấy bài review chuyến phượt với cung đường Sài Gòn - Long Hải - Phan Thiết - Phan Rang - Đà Lạt hay hay, nên mình tổng hợp lại cho các bạn nào cần thông tin hay đang có dự định đi phượt cung đường Phan Thiết - Phan Rang - Đà Lạt thì tham khảo nhé.

Cung đường Phan Thiết - Phan Rang - Đà Lạt nắng và gió

Lộ trình phượt Phan Thiết - Phan Rang - Đà Lạt xuất phát từ Sài Gòn:

Ngày 1: Sài Gòn – Phan Thiết: 250km
+ Thưởng thức bánh canh Long Hương
+ Tham quan vườn Thanh Long
+ Tham quan hải đăng Kê Gà

Ngày 2: Phan Thiết – Phan Rang: 150km
+ Tham quan Thung lũng đỏ
+ Tham quan Bàu Trắng
+ Cánh đồng muối Cà Ná

Ngày 3: Phan Rang – Đà Lạt: 120km
+ Tham quan tháp chàm Poklong GaRai
+ Hồ Lâm Ra
+ Trại Cừu
+ Vuờn táo
+ Đèo Ngoạn Mục
+ Tham quan cánh đồng hoa cải
+ Chợ đêm Đà Lạt

Ngày 4: Đà Lạt – Sài Gòn: 290km
+ Tham quan thác Pongour

Tổng lộ trình: 810km

Tổng chi phí: 1.400.000đ / 1 người

Ngày 1: Sài Gòn – Phan Thiết: 250km


Cung đường từ Sài Gòn đi Phan Thiết đẹp nhất là đoạn ven biển từ Long Hải đi Phan Thiết, đi qua Bình Châu, La Gi có ngọn hải đăng Kê Gà nổi tiếng.

Điểm dừng chân đầu tiền là quán bánh canh Long Hương. Vì là quán ăn nổi tiếng ở Vũng Tàu, đi trúng dịp lễ nên rất đông. Theo như nhận xét của các thành viên thì cũng không thực sự ngon đặc biệt, được cái có cục giò to khủng bố, ăn 1 lần nhớ mãi về sau.

Tại thị xã Bà Rịa hiện có 2 tiêm bánh canh mà bạn có dịp đi ngang thì không thể không ghé vào. Đó là quán Thúy ở ngã ba Long Hương và quán Bánh Canh Long Hương tại cổng chào thị xã Bà Rịa. Bánh canh ăn ngon mà nấu đơn giản, chỉ cần ninh chân giò và xương ống cho ngọt nước lèo rồi nêm nếm gia vị cho vừa miệng. Nước lèo trong veo nhưng có vị ngọt đậm đà của xương và thịt. Sợi bánh được làm bằng bột gạo pha bột lọc để có độ dài và bột màu trắng trong. Bánh canh ăn kèm với gia sống , rau cần và các loại rau thơm khác. Giá đậu xanh chọn loại lùn, thân mập vừa giòn, lại có vị ngọt mát. Bánh canh có 3 món cho thực khách lựa chọn: giò ,nạc và que (que là xương ống có nhiều nạc).
Điểm khởi đầu Cung đường ven biển là Mộ Cô. Từ nơi đây, chúng tôi băng qua các khu Resort để đến với đèo Nước Ngọt, con đèo nhỏ của vùng đất nơi đây. 

Cung đường từ Mộ Cô đến Bình Châu có 1 đoạn, chúng tôi vẫn gọi đùa vui là con đường hoa đào nở, rợp 1 sắc xuân

Gần tới Hồ Linh, đoàn nghỉ ngơi và mần bữa trưa chống đói, những bữa ăn nhà bụi, pha lẫn nụ cười. Hội “Người già neo đơn” và Hội “Trẻ em nhí nhố”,…

Nên đi 1 hàng dài, không được vượt xe trước
Bình Thuận đang vào mùa thanh long, đi ngang qua đây bạn có thể ghé vào thăm các nhà vườn và thưởng thức những trái thanh long chín đỏ thơm ngọt.

Đến Bình Thuận, trên đường đi bạn nên ghé qua hải đăng Kê Gà, ngọn hải đăng được trung tâm sách kỷ lục Việt Nam xác nhận là ngọn hải đăng cao nhất và cổ xưa nhất Việt Nam, nằm ở mũi Kê Gà, thuộc xã Tân Thành, huyện Hàm Thuận Nam, tỉnh Bình Thuận.


Bạn có thể thuê thuyền đi ra khám phá ngọn hải đăng cổ nhất Việt Nam này. Nhóm 30 người thuê thuyền chỉ với giá 700k. Mình không biết giá này là cho một chuyến hay tính theo số lượng người.


Dưới ánh hoàng hôn... Cảm giác đứng ở mui thuyền, đón cái sóng, cái gió, và cái bồng bềnh của biển thật tuyệt. Người cứ lâng lâng, say sóng, hay vì say cảnh đẹp???

Kết thúc ngày đầu tiên, cung đường Sài Gòn - Long Hải - Kê Gà - Phan Thiết bằng bữa tối đạm bạc quay quần bên nhau.


còn tiếp ...

Thứ Năm, 22 tháng 1, 2015

Bên cạnh những công trình in dấu thời gian, Hội An còn có những điều khiến khách đặt chân một lần là nhớ mãi.

 

Đường phố

Cảm giác đầu tiên của nhiều du khách khi đặt chân tới đây là sự yên bình. Trên phố có nhiều người tham quan, thậm chí cả gánh hàng rong nhưng không hề ảnh hưởng tới sự tĩnh lặng vốn có. Những hình ảnh đó như tạo thêm điểm nhấn ấn tượng cho bức tranh trầm mặc nơi phố cổ.

Nhà cổ

Nhà ở đây có hình ống, sâu từ 10 đến 40 m gồm ba không gian sinh hoạt chính là nơi buôn bán, sinh hoạt và thờ cúng. Mỗi công trình đều có kết cấu khung gỗ, mái lợp ngói âm dương, nền lát gạch hoặc đá. Trước cửa có hai núm gỗ tròn chạm hình âm dương, bát quái hay mặt hổ rồng. Ba phường nội thị Minh An, Cẩm Phô, Sơn Phong là nơi du khách dễ dàng bắt gặp những kiến trúc này.

Chùa Cầu

Chùa Cầu là biểu tượng của phố cổ, do các thương gia Nhật Bản xây dựng vào khoảng giữa thế kỷ 16. Công trình này có chiều dài 18 m với phần mái che lợp ngói âm dương. Trên cửa chính là tấm biển lớn chạm nổi ba chữ Hán: Lai Vãn Kiều. Ở hai đầu cầu đặt tượng gỗ đứng chầu, một đầu là tượng chó đại diện cho năm xây dựng, một đầu là tượng khỉ biểu tượng cho năm hoàn thành. Cả hai loài này đều được người Nhật thờ tự từ xa xưa.

Một điểm đặc biệt khác là bên trong chùa không hề có tượng Phật. Gian chính thờ Bắc Đế Trấn Võ, vị thần bảo hộ xứ sở, ban niềm hạnh phúc cho mọi người.

Đèn lồng

Lồng đèn là thú chơi từ xưa của người dân phố cổ. Trước đây, chỉ những gia đình thượng lưu mới treo trong nhà. Trải qua thời gian, vật trang trí này trở nên phổ biến hơn, có mặt cả ngoài phố.

Nguyên liệu làm nên những chiếc đèn lồng là tre và lụa. Trong đó, phần khung tre tạo sự thanh thoát, duyên dáng cho mỗi kiểu dáng như tròn, củ tỏi, bánh ú…. Lụa bọc ngoài giúp ánh sáng thêm huyền ảo và rực rỡ.

Sông Hoài

Sông Hoài là một nhánh của sông Thu Bồn chảy qua phố cổ. Dù ngày hay đêm, dòng nước yên bình ấy luôn mang lại cho du khách những trải nghiệm đầy lắng đọng. Bạn có thể quan sát những chiếc thuyền đánh cá đang thiu ngủ vào ban ngày hay chờ đêm xuống để mua một chiếc đèn hoa đăng thả lên dòng nước lững lờ trôi.

Bức tường cổ

Phố Hoàng Văn Thụ là nơi sở hữu bức tường được chụp ảnh nhiều nhất phố Hội. Trên thực tế, công trình thuộc ngôi nhà nằm về phía đường Nguyễn Thái Học, địa chỉ sinh sống của một gia đình 3-4 thế hệ. Thoạt nhìn, nơi đây khá mờ nhạt, không có điểm nhấn đáng chú ý. Tuy nhiên dưới ống kính máy ảnh bức tường càng trở nên quyến rũ hơn khi từng mảng rêu phong hiện lên cân xứng tạo sự tương phản tối đa.

Hương trầm

Không khí ở đây luôn phảng phất mùi trầm dịu nhẹ, dễ chịu. Theo quan niệm của người dân, thứ hương này nhằm thanh lọc khí độc, phòng bệnh, an thần, tạo giấc ngủ ngon và quan trọng là trừ tà. Do vậy bạn có thể bắt gặp những bát trầm nhỏ đang cháy dở trước mỗi cửa hàng. Vào những ngày rằm, lễ tết, mùi thơm còn đặc quánh hơn, quấn lấy bước chân, khiến người lữ khách cứ vẩn vơ mãi không thôi.

Xe đạp

Các phương tiện giao thông bị cấm lưu hành để bảo tồn khu phố cổ. Hiện nay, quy định này được nới lỏng hơn, cho phép xe đạp qua lại. Nhờ đó, bạn dễ dàng bắt gặp phương tiện này ở mọi nơi. Dịch vụ cho thuê xe từ đó cũng trở nên rầm rộ để đáp ứng tối đa nhu cầu của du khách. Giá thuê một ngày là 30.000 đồng/ ngày.

Mưa

Mưa không phải điều cản trở chuyến tham quan của nhiều người. Vào những ngày như vậy, bạn có thể bắt gặp các đoàn khách mặc áo mưa giấy, bước đi trong tiếng sột soạt, điều bạn hiếm gặp ở những điểm du lịch khác. Với họ, mưa là niềm vui và sự thích thú, trở thành một yếu tố đầy ấn tượng trong suốt hành trình.

Thứ Ba, 20 tháng 1, 2015

Nhiều chuyên gia kinh tế nhận định, việc xây dựng khu du lịch, dịch vụ và vui chơi giải trí tổng hợp có casino tại huyện đảo Phú Quốc sẽ đẩy kinh tế địa phương này phát triển mạnh mẽ.

Phú Quốc đã có sân bay quốc tế là một trong những điều kiện để huyện đảo phát triển dịch vụ, du lịch, trong đó có casino - Ảnh: Đào Ngọc Thạch

Theo Văn phòng Chính phủ, Thủ tướng đã chính thức chấp thuận chủ trương đầu tư dự án khu du lịch, dịch vụ và vui chơi giải trí tổng hợp có casino tại huyện đảo Phú Quốc, tỉnh Kiên Giang. Thủ tướng giao Bộ KH-ĐT chủ trì, phối hợp UBND tỉnh Kiên Giang và các cơ quan liên quan nghiên cứu, tiếp thu, giải trình các ý kiến của các bộ, cơ quan liên quan về dự án. Trên cơ sở đó hướng dẫn việc lập dự án theo đúng quy định của pháp luật; đề xuất ý kiến cụ thể, báo cáo Thủ tướng xem xét sau khi Chính phủ ban hành Nghị định về kinh doanh casino.

Quyết định phù hợp

Theo chuyên gia kinh tế độc lập, TS Bùi Trinh, việc cho phép mở casino ở Phú Quốc là một quyết định phù hợp, vì huyện đảo này cần động lực mới để phát triển. Một điều không thể phủ nhận là casino sẽ thu hút nhóm du khách có khả năng chi tiêu cao tìm tới. Du lịch tăng trưởng sẽ thúc đẩy thương mại, dịch vụ tăng theo, thu ngân sách cũng lớn hơn, từ đó kéo theo hạ tầng phát triển. Xét về mặt kinh tế, đầu tư casino ở Phú Quốc là tốt cho huyện đảo này và Phú Quốc có đầy đủ điều kiện cơ bản để đẩy mạnh dịch vụ. “VN chỉ cần chuyển 20% khu vực công nghiệp trong GDP qua khu vực dịch vụ là cơ cấu kinh tế sẽ tích cực hơn. Khu vực công nghiệp nhiều năm qua phần lớn là xuất khẩu tài nguyên thô và hàng hóa gia công. Mà xuất khẩu hàng hóa gia công thực chất là xuất khẩu hộ cho nước khác và càng xuất thì chúng ta càng nhập, hàm lượng giá trị gia tăng rất thấp. Trong khi đó, nếu phát triển dịch vụ, một hình thức của xuất khẩu tại chỗ, thì xuất bao nhiêu chúng ta hưởng được bấy nhiêu”, ông Trinh phân tích và cho rằng: “Với đặc thù của mình, Phú Quốc nên là hình mẫu của phát triển dịch vụ, lấy dịch vụ làm trọng tâm tăng trưởng và các địa phương khác có thể học tập từ kinh nghiệm của Phú Quốc”.
Việc xây dựng casino không khó, nhưng để duy trì và cạnh tranh với các casino trong khu vực là không đơn giản. Chắc chắn nhà đầu tư phải tìm ra điểm khác biệt cho casino ở Phú Quốc để thu hút du khách, mà trong đó quan trọng nhất là dịch vụ ở xung quanh casino.
TS Nguyễn Văn Ngãi, chuyên gia kinh tế
Cùng quan điểm, TS Nguyễn Văn Ngãi, chuyên gia kinh tế, cho rằng casino về bản chất là một dịch vụ, nhưng nó có thể kéo theo nhiều dịch vụ khác xung quanh phát triển, nhất là các dịch vụ liên quan đến du lịch. “Việc cho phép đầu tư casino ở Phú Quốc là cơ hội cho huyện đảo này có bộ mặt sáng hơn. Dĩ nhiên, dịch vụ nào cũng có mặt trái, vấn đề là địa phương sẽ kiểm soát chặt chẽ những tiêu cực có thể xảy ra liên quan đến phát triển dịch vụ. Phú Quốc có nhiều thuận lợi hơn các địa phương khác ở trong nước khi mở casino vì là vùng đảo biệt lập với đất liền, nên những ảnh hưởng tiêu cực không lan tỏa nhiều và dễ kiểm soát hơn, ngay cả với việc cho phép người Việt vào casino ở đây. Phát triển dịch vụ là vấn đề VN cần quan tâm bởi không hao tổn tài nguyên nhưng vẫn đem lại nguồn thu ngoại tệ lớn cho không riêng Phú Quốc”, TS Ngãi nói.

Cạnh tranh bằng sự khác biệt

Được đầu tư casino sẽ mở ra cơ hội phát triển kinh tế cho Phú Quốc. Tuy nhiên, theo các chuyên gia, việc quan trọng là phải phát triển đồng bộ các ngành dịch vụ đi kèm, để du khách tới Phú Quốc nếu không vì mục đích vào casino cũng sẽ hưởng các dịch vụ này. “Yêu cầu phát triển dịch vụ một cách đồng bộ đối với Phú Quốc là rất quan trọng. Dịch vụ này phải có đẳng cấp quốc tế ở chất lượng và giá cả phải cạnh tranh. Thực tế, xung quanh VN có rất nhiều nơi nổi tiếng với casino như Singapore, Malaysia, Philippines, Campuchia, Macau. Việc xây dựng casino không khó, nhưng để duy trì và cạnh tranh với các casino trong khu vực là không đơn giản. Chắc chắn nhà đầu tư phải tìm ra điểm khác biệt cho casino ở Phú Quốc để thu hút du khách, mà trong đó quan trọng nhất là dịch vụ ở xung quanh casino”, ông Ngãi nhấn mạnh. Ông cũng lưu ý, khi xét duyệt các hồ sơ đăng ký đầu tư casino ở Phú Quốc, các bộ ngành liên quan ở VN cần yêu cầu nhà đầu tư đưa ra những khác biệt.

Nhà đầu tư phải cam kết vốn từ 4 tỉ USD trở lên

Năm 2014, trong tờ trình đề án thành lập đặc khu kinh tế Phú Quốc, tỉnh Kiên Giang nêu casino được xây dựng trên diện tích 30.000 m2 với 200 - 400 bàn đánh bạc, 2.000 máy chơi bạc, ngoài ra còn có trung tâm hội nghị, hội thảo quốc tế và khách sạn 5 sao 3.000 phòng... Nhà đầu tư muốn tham gia phải cam kết vốn từ 4 tỉ USD trở lên.
Theo chuyên gia du lịch Phan Đình Huê, những casino nổi tiếng trên thế giới bao giờ cũng nằm trong một quần thể vui chơi, giải trí đồng bộ với cả hạ tầng giao thông, dịch vụ nhà hàng, khách sạn, trung tâm hội nghị... Ở Las Vegas (Mỹ) là một chuỗi các casino, khách có thể đi từ chỗ này qua chỗ kia, hoặc nhiều trung tâm giải trí. Đối với Phú Quốc, casino “sạch” ở Singapore là mô hình cần học hỏi. “Phú Quốc hiện nay đã có sân bay quốc tế, đường giao thông quanh đảo thuận tiện nhưng hệ thống khách sạn cao cấp vẫn còn thiếu, chưa có nhà hát, trung tâm hội nghị tầm cỡ hoặc trung tâm thể thao có thể tổ chức các sự kiện lớn. Không chỉ thế, Phú Quốc còn thiếu cả dịch vụ vui chơi giải trí trên mặt đất, trên mặt biển, trên không trung. Dịch vụ xung quanh casino là giá trị gia tăng của Phú Quốc, nên cần quy hoạch xây dựng đồng bộ để gia tăng tối đa hiệu quả”, ông Huê nói, đồng thời đề xuất Phú Quốc phải hướng tới dịch vụ đẳng cấp để gắn với hoạt động của casino, chứ không vì thiếu tiền mà làm đâu sửa đó.

“So với các casino trong khu vực, Phú Quốc hơn hẳn vì có biển, bãi tắm đẹp, khí hậu nhiệt đới tuyệt vời suốt cả năm. Với lợi thế đó, Phú Quốc phải là một đảo dịch vụ du lịch, gồm khu phức hợp casino là trung tâm và dịch vụ đẳng cấp phát triển xung quanh trung tâm này. Đừng để khách đến Phú Quốc để vào sòng bài, ngủ và ra về. Còn các đảo ở gần Phú Quốc có thể được xây dựng thành nơi nghỉ dưỡng cao cấp cho giới nhà giàu”, ông Huê đề xuất.

TS Phạm Trung Lương, Viện phó Viện Nghiên cứu phát triển du lịch, cũng cho rằng ngay từ bây giờ, Phú Quốc cần xây dựng dịch vụ một cách đồng bộ và các dịch vụ xung quanh casino phải thực sự cao cấp. Phú Quốc cần xác định đây là mục tiêu cần nhắm tới để thực hiện.

N.Trần Tâm
Theo Báo Thanh Niên